Một năm sau.
Hứa Mạn Ninh nhận án.
Cô ta phải bồi thường toàn bộ thiệt hại, tài sản bị kê biên, danh tiếng hoàn toàn sụp đổ.
Ngày cô ta ra tòa, truyền thông chen kín bên ngoài.
Có phóng viên hỏi cô ta có hối hận không.
Cô ta cúi đầu, không nói một lời.
Nghe nói sau đó cô ta từng viết thư cho Phó Thừa Châu, nhưng bị trả lại nguyên phong.
Hai kẻ từng đứng cạnh nhau trong họp báo, nói sẽ cùng mở ra giai đoạn phát triển mới cho Tinh Lan, cuối cùng ngay cả nhìn nhau cũng thấy ghê tởm.
Còn Phó Thừa Châu rời khỏi thành phố.
Trước khi đi, anh ta gửi cho tôi một bức thư.
Thư ký hỏi tôi có muốn đọc không.
Tôi nhìn phong bì trắng trên bàn.
Trên đó là nét chữ tôi từng rất quen thuộc.
Tôi từng giữ lại từng tấm thiệp anh ta viết.
Từng vì một câu “về nhà sớm nhé” mà vui cả ngày.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy xa lạ.
Tôi nói:
“Không cần. Hủy đi.”
Thư ký gật đầu mang đi.
Kỷ Nam Chu vừa lúc bước vào, nghe thấy câu đó thì hơi nhướng mày.
“Không tò mò à?”
“Không.”
“Biết đâu anh ta viết lời xin lỗi rất cảm động.”
Tôi ký xong văn kiện, cười nhẹ.
“Lời xin lỗi cảm động nhất là đừng làm phiền tôi nữa.”
Kỷ Nam Chu ngồi xuống đối diện tôi.
“Có lý.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh rảnh lắm à? Không phải chiều nay có cuộc họp ở Nam Dữ sao?”
“Hoãn rồi.”
“Vì sao?”
Anh nhìn tôi, vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Vì tối nay có người hứa mời anh ăn lẩu cay nhất thành phố.”
Tôi bật cười.
“Kỷ tổng thiếu bữa lẩu này đến vậy à?”
“Thiếu.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu hơn vài phần.
“Thiếu rất lâu rồi.”
Tôi khựng lại.
Ngoài cửa sổ, nắng chiều rơi trên mặt bàn, phủ lên những tập hồ sơ một tầng ánh sáng ấm áp.
Tôi bỗng nhớ rất nhiều năm trước.
Khi tôi còn chưa gặp Phó Thừa Châu, Kỷ Nam Chu từng đứng dưới sân trường chờ tôi ba tiếng chỉ để đưa một chiếc ô.
Hôm đó mưa rất lớn.
Tôi hỏi anh sao không gọi điện.
Anh nói sợ tôi đang thi, không muốn làm phiền.
Sau này, tôi chọn Phó Thừa Châu.
Kỷ Nam Chu ra nước ngoài.
Chúng tôi từ đó gần như không liên lạc.
Có một số người, khi bạn ngoảnh lại, vẫn đứng ở đó.
Nhưng tôi không còn là cô gái cần ai đó cứu khỏi mưa năm xưa nữa.
Tôi đã có ô của riêng mình.
Vì vậy, tôi nhìn anh, bình thản nói:
“Kỷ Nam Chu, em vừa mới ly hôn không lâu.”
Anh gật đầu.
“Anh biết.”
“Em hiện tại chỉ muốn làm sự nghiệp.”
“Anh biết.”
“Em cũng không chắc mình còn có thể tin vào tình yêu hay không.”
Kỷ Nam Chu nhìn tôi, không hề sốt ruột.
“Vậy thì đừng tin tình yêu trước.”
Tôi ngẩn ra.
Anh mỉm cười.
“Tin vào chính em là được. Còn anh, anh có thể chờ.”
Lồng ngực tôi bỗng nhẹ đi rất nhiều.
Không phải vì được tỏ tình.
Mà vì lần đầu tiên sau nhiều năm, có người không yêu cầu tôi phải hy sinh, phải bao dung, phải chịu đựng.
Anh chỉ nói, tôi có thể tin vào chính mình.
Tối hôm đó, chúng tôi đi ăn lẩu.
Tôi gọi nồi cay nhất.
Ăn đến mức nước mắt chảy ra.
Kỷ Nam Chu vừa đưa khăn giấy vừa cau mày.
“Không ăn cay được thì đừng cố.”
Tôi lau nước mắt, cười nói:
“Không sao. Cay một chút mới đã.”
Giống như cuộc đời vậy.
Đau một chút.
Tỉnh một chút.
Rồi mới biết mình đáng sống tốt hơn rất nhiều.
Ngoài cửa kính nhà hàng, thành phố vẫn rực rỡ như cũ.
Nhưng lần này, tôi không còn đứng sau bất kỳ ai nữa.
Tôi đứng dưới ánh đèn của chính mình.
Sạch sẽ.
Rực rỡ.
Tự do.
Và không bao giờ quay đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)