Phía sau cô, từ chiếc loa phát thanh nhỏ trên tường vang lên tiếng học sinh cười.
Không phải một người.
Là rất nhiều người.
Tiếng cười vừa trẻ con vừa trống rỗng.
Rồi một giọng nữ sinh rất nhỏ xen vào.
“Cô là giáo viên.”
“Giáo viên phải nhớ tên học sinh.”
“Cô đặt cho em đi.”
Tôi lập tức nói: “Ôn Dao, cắn đầu lưỡi. Dùng máu chấm lên điện thoại.”
Ôn Dao không hỏi vì sao, lập tức làm theo.
Máu đầu lưỡi là dương khí tỉnh táo, có thể cắt một đoạn âm thanh mê hoặc.
Khi máu chạm vào màn hình, tín hiệu bên Ôn Dao rung mạnh.
Tiếng cười trong phòng giáo viên nhỏ xuống.
Tôi lấy bút đỏ, viết lên quyển sổ mới trên bàn trước mặt một dòng:
Tên chưa rõ, không nhận danh.
Tôi giơ trước camera.
“Đọc theo tôi. Tên chưa rõ, không nhận danh. Lặp lại ba lần.”
Ôn Dao lập tức đọc, giọng run nhưng rõ.
“Tên chưa rõ, không nhận danh. Tên chưa rõ, không nhận danh. Tên chưa rõ, không nhận danh.”
Tờ giấy kiểm tra dính trên tay áo cô lập tức rơi xuống.
Những bài kiểm tra trên bàn cũng ngừng rung.
Nhưng ngoài hành lang, tiếng chuông vào lớp lại vang lên.
Keng.
Keng.
Keng.
Ôn Dao ôm điện thoại, nhìn cửa.
“Chị Vãn Vãn, em đi được chưa?”
Tôi nói: “Đi. Đi chậm, không chạy. Nếu nghe tiếng học sinh gọi cô, đừng quay đầu. Nếu thấy ai đứng cuối hành lang, đừng nhìn mặt. Nếu có người hỏi cô ‘em tên gì’, cô chỉ nói ‘mai cô kiểm tra sổ’. Không được đặt tên.”
Bình luận có người còn không quên đùa trong lúc căng.
【Mai cô kiểm tra sổ nghe rất giáo viên.】
【Quỷ: em tên gì? Cô giáo: mai nộp bài.】
【Cười không nổi nhưng câu này nhớ nhanh thật.】
Ôn Dao cầm điện thoại, mở cửa phòng giáo viên.
Hành lang bên ngoài tối hơn bình thường.
Đèn dài trên trần cứ cách một đoạn lại tắt một bóng, khiến hành lang giống như bị cắt thành nhiều khúc sáng tối.
Phòng giáo viên nằm ở tầng hai.
Muốn ra cổng chính, cô phải đi qua cầu thang phía đông, xuống sân, băng qua hành lang nối khu hành chính.
Dãy lớp 12A nằm ở phía tây.
Chỉ cần cô không rẽ nhầm, tạm thời tránh được lớp học kia.
Ôn Dao bước ra.
Mỗi bước chân của cô vang rất nhẹ.
Nhưng phía sau cô, tôi nghe thấy tiếng bước chân khác.
Cũng nhẹ.
Cũng chậm.
Cách cô đúng ba bước.
Tôi hỏi: “Cô có nghe tiếng phía sau không?”
Ôn Dao mặt trắng bệch, nhưng không quay đầu.
“Có.”
“Đừng quay. Đi tiếp.”
Cô tiếp tục đi.
Tiếng bước chân phía sau cũng đi tiếp.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Đột nhiên, loa phát thanh trên hành lang vang lên.
Giọng một nam giáo viên rất nghiêm khắc:
“Ôn Dao, giờ trực chưa hết, cô đi đâu?”
Ôn Dao khựng lại.
Tôi hỏi: “Ai?”
Cô nhỏ giọng đáp: “Phó hiệu trưởng Trương. Hôm nay thầy ấy trực cùng em.”
“Cô có thấy người không?”
“Không. Chỉ có tiếng loa.”
“Đừng đáp.”
Giọng trong loa lại vang lên:
“Ôn Dao, tôi đang hỏi cô. Cô là giáo viên mới, thái độ làm việc như vậy à?”
Ôn Dao cắn môi.
Tôi biết người mới đi làm sợ nhất là cấp trên chất vấn, đặc biệt là trong môi trường trường học nơi quy tắc rất nặng.
Nhưng lúc này, trả lời chính là bị giữ lại.
Tôi nói: “Không phải phó hiệu trưởng. Nếu người thật muốn gọi cô, sẽ gọi điện thoại, không dùng loa phát thanh lúc nửa đêm.”
Ôn Dao gật đầu, tiếp tục đi.
Giọng trong loa trở nên gay gắt:
“Ôn Dao, cô không điểm danh học sinh, không quản lớp, còn tự ý rời trường. Nếu lớp 12A xảy ra chuyện, cô chịu trách nhiệm được không?”
Ôn Dao run lên.
Tôi lạnh giọng nói: “Cô giáo Ôn, nghe kỹ. Khi một hệ thống bắt một người mới chịu trách nhiệm cho chuyện cũ tám năm trước, hệ thống đó không phải đang yêu cầu trách nhiệm, mà đang tìm người gánh tội.”
Ôn Dao hít sâu.
Cô không dừng nữa.
Bình luận chạy loạn.
【Câu này nói đúng quá.】
【Cô giáo mới bị đẩy ra gánh chuyện cũ, nghe đã thấy quen.】
【Trường này không chỉ có ma, còn có lãnh đạo có vấn đề.】
Đi đến đầu cầu thang, Ôn Dao bỗng dừng lại.
Dưới cầu thang có một người đứng.
Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi xám, tóc hơi hói, đeo thẻ công tác.
Ông ta đứng dưới ánh đèn chớp tắt, mặt chìm trong bóng tối.
Ôn Dao nhỏ giọng nói: “Là phó hiệu trưởng Trương thật.”
Người đàn ông ngẩng đầu.
“Ôn Dao, cô đang livestream?”
Ôn Dao không đáp.
Ông ta bước lên một bậc thang.
“Cô có biết hành vi này nghiêm trọng thế nào không? Trường vừa mở lại, cô phát tán tin đồn mê tín, làm ảnh hưởng danh dự trường, phụ huynh mà biết thì sao? Cô lập tức tắt điện thoại, theo tôi về phòng giáo vụ viết bản tường trình.”
Bình luận nổi điên.
【Ông này là người hay quỷ?】
【Nếu là người thì còn đáng ghét hơn quỷ.】
【Trường có học sinh ma không lo, lo danh dự trước. Quen quá.】
Tôi nhìn phó hiệu trưởng Trương trên màn hình.
Có bóng.
Có hơi thở.
Có dương khí.
Là người sống.
Nhưng trên cổ áo ông ta, tôi thấy một sợi chỉ đen rất mảnh.
Sợi chỉ nối về phía dãy lớp 12A.
Chaporia
Bình Luận (0)