Tôi hỏi: “Trương phó hiệu trưởng, tám năm trước trường Minh Đức đóng cửa vì chuyện gì?”
Mặt ông ta cứng lại.
“Cô là ai?”
Tôi đáp: “Lâm Vãn Chi, đạo quán Thanh Hư. Người chuyên hỏi những chuyện các ông không muốn trả lời.”
Ông ta lập tức sa sầm mặt.
“Mê tín dị đoan. Ôn Dao, tôi nhắc cô lần cuối, tắt điện thoại.”
Ôn Dao nhìn ông, giọng run nhưng cứng hơn trước.
“Trương hiệu phó, lớp 12A có vấn đề. Danh sách có bốn mươi bốn học sinh, nhưng lớp chỉ có bốn mươi ba người. Em đã báo với phòng giáo vụ, nhưng không ai xử lý. Bây giờ trong trường xảy ra chuyện, em phải rời khỏi đây trước.”
Trương phó hiệu trưởng cười lạnh.
“Cô đếm sai thôi. Giáo viên mới chưa quen lớp là bình thường. Cái tên Thẩm Niệm vốn có trong danh sách, cô không điểm danh học sinh là lỗi của cô.”
Tôi híp mắt.
Ông ta biết tên Thẩm Niệm.
Tôi hỏi: “Ông từng gặp Thẩm Niệm chưa?”
Ông ta im lặng một giây.
Rất ngắn.
Nhưng đủ.
“Đương nhiên. Học sinh của trường, tôi sao không gặp?”
Tôi nói: “Vậy miêu tả xem em ấy ngồi bàn nào, cao bao nhiêu, tóc dài hay ngắn.”
Trương phó hiệu trưởng không đáp.
Ôn Dao nhìn ông.
“Thầy không biết.”
Mặt ông ta lạnh xuống.
“Ôn Dao, cô đừng bị mấy trò giả thần giả quỷ lừa. Thẩm Niệm là học sinh lớp cô, cô phải điểm danh đủ. Nếu cô gạch tên em ấy khỏi sổ, ngày mai cô không cần đến trường nữa.”
Tôi bật cười.
“Ồ, vậy ông muốn cô ấy gọi cái tên đó đến mức như vậy?”
Trương phó hiệu trưởng nhìn tôi qua màn hình.
Ánh mắt ông ta thay đổi.
Không còn chỉ là tức giận.
Mà là sợ.
Ông ta đang sợ cái tên không được gọi.
Hoặc sợ thứ mượn cái tên ấy không được vào lớp.
Tôi nói với Ôn Dao: “Đừng đi theo ông ta. Rẽ sang cầu thang thoát hiểm bên phải.”
Ôn Dao lập tức lùi lại.
Trương phó hiệu trưởng bước nhanh lên.
“Ôn Dao, đứng lại!”
Ngay lúc ấy, từ phía dãy lớp 12A vang lên tiếng bàn ghế kéo lê.
Rầm.
Rầm.
Rầm.
Sau đó, cả trường vang lên tiếng bốn mươi ba học sinh đồng loạt đọc bài.
“Người em không muốn quên.”
“Người em không muốn quên.”
“Người em không muốn quên.”
Ôn Dao hoảng hốt quay đầu nhìn.
Cuối hành lang phía tây, lớp 12A vốn tắt đèn bỗng sáng lên.
Qua cửa kính lớp học, có thể thấy từng bóng học sinh ngồi ngay ngắn.
Bốn mươi ba bóng.
Và ở góc cuối lớp, có một chiếc ghế trống.
Ghế đang chờ người ngồi xuống.
Trương phó hiệu trưởng mặt trắng bệch.
Ông ta lẩm bẩm: “Sao lại sớm như vậy…”
Tôi nghe thấy.
“Sớm? Ông biết nó sẽ đến?”
Ông ta lập tức ngậm miệng.
Nhưng muộn rồi.
Tôi nhìn Ôn Dao.
“Chạy.”
Ôn Dao xoay người lao về cầu thang thoát hiểm.
Sau lưng cô, Trương phó hiệu trưởng gào lên:
“Không được chạy! Nếu cô đi, cả lớp sẽ bị nó gọi tên!”
Cùng lúc đó, trong lớp 12A, bốn mươi ba học sinh đang đọc bài bỗng đồng loạt ngẩng đầu.
Dù cách rất xa, qua camera rung lắc, tôi vẫn thấy mắt bọn họ.
Trống rỗng.
Mỗi học sinh đều mở miệng.
Không phải đọc bài nữa.
Mà là hỏi cùng một câu:
“Cô ơi.”
“Em tên gì?”
________________________________________
3. Trường cũ mở lại
4.
Ôn Dao chạy ra khỏi trường lúc mười hai giờ bốn mươi tám phút.
Cổng trường Minh Đức tự động đóng sau lưng cô, phát ra tiếng sắt rít kéo dài trong đêm.
Cô ngã ngồi trên vỉa hè, thở dốc, tay vẫn nắm chặt điện thoại. Đèn đường bên ngoài vàng vọt, chiếu lên gương mặt cô trắng bệch.
Sau lưng cô, trong khuôn viên trường, dãy lớp học tối om.
Chỉ có phòng 12A ở tầng ba vẫn sáng.
Qua khung cửa sổ, có một bóng người rất cao đứng sát kính.
Cổ nó dài bất thường, gần như chạm trần nhà.
Nó cúi đầu nhìn Ôn Dao.
Tôi nhìn nó qua màn hình, lạnh mặt.
Thứ này không phải Thẩm Niệm.
Cũng không phải học sinh bị xóa tên.
Nó chỉ mặc đồng phục học sinh, dùng giọng trẻ con, mượn nỗi thương hại của giáo viên để vào lớp.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi vang lên.
Là Tạ Hành Chu.
Anh mở miệng đã hỏi: “Minh Đức?”
Tôi không ngạc nhiên.
“Tôi livestream động tĩnh lớn vậy, anh biết cũng nhanh.”
“Lục Minh đang xem live, vừa thấy trường Minh Đức đã đập cửa phòng tôi.”
Bên kia truyền đến giọng Lục Minh yếu ớt: “Tôi không đập, tôi gõ lịch sự. Với lại trường học ma ám là chuyện nghiêm trọng, đội trưởng đừng nói như tôi hóng drama.”
Tôi hỏi: “Anh có hồ sơ không?”
Tạ Hành Chu nói: “Có. Trường Trung học Minh Đức đóng cửa tám năm trước sau vụ một nữ sinh lớp 12A mất tích. Hồ sơ ghi học sinh tên Thẩm Niệm. Nhưng lạ là trong danh sách chính thức của năm đó, lớp 12A chỉ có bốn mươi ba học sinh. Không có Thẩm Niệm.”
Tôi nhìn Ôn Dao.
Cô cũng nghe thấy.
“Nhưng danh sách hiện tại có Thẩm Niệm…”
Tôi nói: “Vì có người thêm tên em ấy vào.”
Tạ Hành Chu tiếp tục: “Năm đó chủ nhiệm lớp 12A là Trương Duy, hiện là phó hiệu trưởng của trường mở lại.”
Tôi hỏi: “Trương Duy từng báo mất tích?”
“Không. Người báo là mẹ của nữ sinh. Nhưng sau đó mẹ cô bé rút đơn, nói con gái bỏ nhà đi, không liên quan đến trường. Vụ án bị treo vì không tìm được thi thể, không đủ chứng cứ.”
Chaporia
Bình Luận (0)