Tôi nhìn màn hình.
Trong trường Minh Đức, bóng người cổ dài vẫn đứng sau cửa kính tầng ba.
Tôi hỏi: “Mẹ nữ sinh tên gì?”
Tạ Hành Chu đáp: “Hồ sơ cũ ghi là Chu Lệ. Nhưng con gái bà ta… tên không phải Thẩm Niệm.”
Tôi ngồi thẳng.
“Tên gì?”
“Không rõ. Phần tên trong hồ sơ bị bôi đen. Bản điện tử cũng lỗi đúng vị trí đó. Giống như bị xóa khỏi dữ liệu.”
Tên bị xóa.
Quỷ mượn danh.
Tôi nhìn tờ giấy kiểm tra trong màn hình, câu hỏi “Cô ơi, em tên gì?” như vẫn còn lặp lại trước mắt.
Tôi nói: “Tôi đến Minh Đức.”
Tạ Hành Chu nói: “Chờ tôi.”
Tôi tắt livestream sau khi dặn Ôn Dao đứng yên ở cổng trường, không quay lại, không nghe ai gọi từ trong trường, cũng không trả lời bất kỳ học sinh nào xuất hiện sau lưng.
Bình luận trước khi tắt vẫn chạy rất nhanh.
【Cô giáo ra được rồi, may quá!】
【Đừng quay lại nha cô!】
【Phó hiệu trưởng kia chắc chắn có vấn đề.】
【Tôi muốn biết học sinh thật tên gì.】
【Tôi cũng từng bị giáo viên cố tình không nhớ tên, nhưng vụ này đáng sợ hơn nhiều.】
Tôi cầm túi pháp khí ra khỏi đạo quán.
Tạ Hành Chu đến đón tôi sau mười phút.
Lục Minh ngồi ghế sau, ôm một túi đồ.
Tôi nhìn cậu ta.
“Cậu mang gì?”
“Đèn pin, bùa, gạo nếp, muối, dây thừng, máy ghi âm, sổ điểm danh dự phòng, phấn trắng, phấn đỏ, và một túi kẹo.”
Tôi hỏi: “Kẹo?”
Lục Minh nghiêm túc: “Nếu gặp học sinh thật bị hại, tôi nghĩ trẻ con thích kẹo.”
Tôi im lặng.
Tạ Hành Chu lái xe, không quay đầu nhưng khóe miệng hơi động.
Tôi nói: “Cậu chuẩn bị đúng. Nhưng nếu có học sinh lạ xin kẹo, đừng cho.”
Lục Minh lập tức ôm chặt túi.
“Hiểu. Kẹo cũng có thể thành vật nhận danh.”
Tôi rất hài lòng.
Trẻ nhỏ cuối cùng cũng lớn.
Đến trường Minh Đức, Ôn Dao đang đứng ngoài cổng, co ro dưới đèn đường. Thấy xe chúng tôi đến, cô như thấy cứu tinh, lập tức chạy lại.
Tôi nhìn cô.
“Có ai gọi cô không?”
Cô gật đầu, giọng run: “Có. Ban đầu là giọng học sinh gọi cô ơi. Sau đó là phó hiệu trưởng Trương gọi em quay lại. Vừa rồi còn có giọng mẹ em, nói bên trong lạnh lắm, bảo em vào đón bà.”
Tôi nói: “Mẹ cô còn sống?”
“Còn. Đang ở quê.”
“Vậy tốt. Người trong trường lừa hơi lười.”
Ôn Dao suýt khóc lại bị tôi nói đến nghẹn.
Tạ Hành Chu nhìn cổng trường.
Cổng sắt cao, mới sơn lại nhưng vài chỗ vẫn lộ lớp rỉ cũ. Bảng hiệu Trung học Minh Đức treo ngay ngắn, dưới ánh đèn nhìn rất sạch sẽ.
Nhưng trong mắt tôi, trên bốn chữ Minh Đức phủ một lớp bụi đen.
Giống như tên trường được lau mới, còn chuyện cũ vẫn mục bên trong.
Tạ Hành Chu hỏi Ôn Dao: “Trương Duy còn trong trường?”
Ôn Dao gật đầu.
“Vâng. Em chạy ra trước, ông ấy không đuổi theo. Nhưng em thấy lớp 12A sáng đèn.”
Lục Minh nhìn lên tầng ba.
“Bây giờ vẫn sáng.”
Tôi cũng nhìn.
Phòng 12A sáng đèn.
Trong cửa kính có bóng học sinh ngồi ngay ngắn.
Không nhiều.
Không ít.
Bốn mươi bốn bóng.
Tôi nói: “Nó đã ngồi xuống.”
Ôn Dao mặt trắng bệch.
“Nhưng em gạch tên rồi mà…”
“Gạch tên chỉ ngăn cô nhận nó. Nhưng trường này còn có người khác muốn nhận.”
Tạ Hành Chu lạnh giọng: “Trương Duy.”
Chúng tôi bước vào trường.
Cổng tự mở.
Không ai chạm.
Két.
Két.
Két.
Bên trong sân trường yên tĩnh đến đáng sợ.
Cây long não hai bên đường rụng lá đầy đất. Gió thổi qua, lá khô lăn trên nền xi măng nghe như tiếng học sinh lật giấy kiểm tra.
Tôi nhìn dãy lớp học.
“Tối nay đừng tách ra. Nếu nghe điểm danh, không đáp. Nếu thấy tên mình trên bảng, lập tức lau bằng tay trái. Nếu có học sinh hỏi tên, không trả lời.”
Lục Minh lập tức hỏi: “Vậy nếu đội trưởng gọi tên tôi thì sao?”
Tạ Hành Chu nhìn cậu ta.
“Tôi sẽ không gọi.”
Lục Minh nhỏ giọng: “Đột nhiên thấy an toàn.”
Chúng tôi đi đến dưới dãy lớp.
Ở cầu thang, có một tấm bảng thông báo cũ.
Trên bảng dán ảnh giáo viên mới, lịch học, danh sách lớp ôn thi.
Tôi liếc qua danh sách lớp 12A.
Bốn mươi bốn cái tên.
Tên cuối cùng: Thẩm Niệm.
Tôi lấy điện thoại chụp lại.
Ngay sau khi chụp, tên Thẩm Niệm trong ảnh biến mất.
Thay vào đó là một khoảng trắng.
Tôi đưa cho Tạ Hành Chu xem.
Anh nhíu mày.
“Thông tin tự xóa?”
“Không. Nó không muốn bị ghi lại bằng thứ của người sống.”
Tôi nhìn danh sách giấy trước mặt.
Tên Thẩm Niệm vẫn còn đó.
Tôi đưa tay chạm vào ba chữ ấy.
Lạnh.
Rất lạnh.
Trong khoảnh khắc đầu ngón tay chạm giấy, tôi thấy một hình ảnh rất ngắn.
Tám năm trước.
Một nữ sinh đứng trước bảng đen lớp 12A.
Cả lớp im lặng.
Trên bảng viết mấy chữ rất lớn.
Kẻ trộm.
Nói dối.
Không biết xấu hổ.
Nữ sinh cúi đầu, hai tay siết chặt vạt áo đồng phục.
Có người cười.
Có người quay video.
Có giáo viên đứng ngoài cửa, nhìn một lát rồi quay đi.
Hình ảnh vụt tắt.
Tôi rút tay về.
Đầu ngón tay có mực đen.
Ôn Dao khẽ hỏi: “Chị thấy gì?”
Tôi nói: “Trước khi mất tích, học sinh thật từng bị cả lớp bêu tên.”
Chaporia
Bình Luận (0)