Chưa nhận danh.

Xe buýt rung mạnh.

Loa phát ra tiếng rè chói tai.

Tài xế phía trước chậm rãi ngẩng đầu.

Đầu ông ta quay một trăm tám mươi độ, nhìn chúng tôi.

Mặt không có ngũ quan.

Chỉ có một con mắt không đồng tử ở giữa.

“Không đáp điểm danh.”

“Phạt xuống xe giữa đường.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.

Bên ngoài không còn là con hẻm trước đạo quán.

Mà là một con đường đen thẫm, hai bên toàn sương trắng.

Xa xa, có một tòa khách sạn cao lớn đứng trong bóng tối.

Bảng hiệu đỏ chớp tắt.

Khách Sạn 444.

Xe buýt đã chạy từ lúc nào.

Tôi không hề cảm nhận được chuyển động.

Tạ Hành Chu nắm chặt tay vịn.

“Có thể dừng xe không?”

Tôi nhìn tài xế không mặt.

“Chắc phải mua vé.”

Lục Minh tuyệt vọng lấy ví.

“Tiền dương dùng được không?”

Tôi nhìn cậu ta.

“Cậu thật sự chuẩn bị trả tiền xe ma?”

“Không thì sao? Đi lậu xe cũng không tốt.”

Trong tình huống này, tôi lại thấy cậu nói có lý.

Tôi lấy một đồng xu từ túi pháp khí, đặt vào hộp vé cạnh tài xế.

Đồng xu rơi xuống.

Keng.

Hộp vé lập tức chảy ra máu đen.

Loa vang lên:

“Vé không hợp lệ.”

“Xin thanh toán bằng tên.”

Tôi lạnh mặt.

“Đắt quá. Không đi nữa.”

Tôi lấy thẻ trúc số bốn mươi bảy, đập lên cửa xe.

“Thanh Hư môn hạ Lâm Vãn Chi, xuống xe!”

Cửa xe rung lên nhưng không mở.

Tần Tố xuất hiện trong kính cửa sổ.

Bà ta đứng ngoài xe, nhưng xe vẫn đang chạy.

Bà ta mỉm cười.

“Cô Lâm, vé đã xuất, xe không quay đầu.”

Tôi nhìn bà ta.

“Vậy gặp ở khách sạn?”

Bà ta khẽ gật đầu.

“Phòng 444 đã chuẩn bị cho cô.”

Tôi cười lạnh.

“Nhớ chuẩn bị hóa đơn. Tôi không ở chùa.”

Bà ta biến mất.

Xe buýt lao thẳng về phía Khách Sạn 444.

Sau lưng tôi, danh ảnh Tô Mộng bỗng khẽ động.

Cô bé không nói.

Chỉ giơ tay chỉ vào cuốn sách trên ghế đầu.

Tôi nhìn theo.

Cuốn Đạo Đức và Sinh Tử tự lật trang.

Trang đầu tiên chỉ viết một câu:

Muốn xuống xe, phải có người thế chỗ.

Tôi nhìn câu đó, rồi nhìn danh ảnh trên xe.

Tôi hiểu.

Đây là trò chơi của Vô Tướng Hội.

Nếu tôi muốn xuống xe trước khi đến khách sạn, phải để một cái tên khác ở lại thay tôi.

Một người chết.

Một người từng được tôi cứu.

Một cái danh ảnh đã bị chúng gọi lên.

Tôi cầm cuốn sách lên.

Không chút do dự, xé đôi trang giấy.

“Quy tắc của bà, tôi không nhận.”

Xe buýt rung dữ dội.

Tài xế không mặt quay đầu, con mắt ở giữa mặt mở to.

Tôi đặt đồng xu cổ lên bảng tên Lâm Vãn Chi.

“Danh của tôi, tôi giữ. Người tôi cứu, tôi không bán lại.”

Đồng xu phát sáng.

Tất cả danh ảnh trên xe dần tan đi.

Trần Dục, Tống An, Từ Kiến Quốc, Hứa Văn Sơn, Lý Thắng Nam, Tô Mộng.

Từng cái tên thoát khỏi ghế.

Tôi biết đó không phải hồn thật của họ.

Nhưng ít nhất, Vô Tướng Hội không thể dùng tên họ làm vé xe nữa.

Loa xe phát ra tiếng rè phẫn nộ.

“Thiếu hành khách.”

“Thiếu hành khách.”

“Thiếu hành khách.”

Tôi nói: “Thiếu thì hủy chuyến.”

Thẻ trúc số bốn mươi bảy bỗng sáng lên.

Cửa xe bật mở.

Gió lạnh điên cuồng tràn vào.

Tạ Hành Chu kéo Lục Minh.

Tôi nắm chặt túi pháp khí.

Ba người chúng tôi nhảy khỏi xe.

Khoảnh khắc rơi xuống, tôi nghe thấy tiếng loa cuối cùng:

“Khách Sạn 444 đã nhận đặt phòng.”

“Khách Lâm Vãn Chi, không được hủy.”

Tôi rơi xuống nền đất cứng.

Đau đến trước mắt tối sầm.

Khi tôi ngẩng đầu lên, chiếc xe buýt đã biến mất.

Nhưng trước mặt chúng tôi không phải đạo quán.

Mà là một con đường vắng.

Cuối đường, bảng hiệu đỏ của Khách Sạn 444 đang chớp tắt trong sương.

Tạ Hành Chu đứng dậy, phủi bụi trên áo.

Lục Minh nằm trên đất, yếu ớt hỏi:

“Chúng ta xuống xe thành công chưa?”

Tôi nhìn khách sạn cuối đường.

“Thành công một nửa.”

Cậu ta ngẩng đầu, tuyệt vọng.

“Một nửa là sao?”

Tôi thở dài.

“Xuống xe rồi.”

“Nhưng đến trạm cuối rồi.”

Trên cửa kính khách sạn phía xa, một hàng chữ đỏ chậm rãi hiện lên.

Hoan nghênh quý khách nhận phòng.

Tôi nhìn dòng chữ ấy.

Sau lưng, con đường chúng tôi vừa rơi xuống đã biến mất.

Không có xe buýt.

Không có đường về.

Chỉ còn Khách Sạn 444.

Tôi cầm thẻ trúc số bốn mươi bảy.

Trên thẻ, hàng chữ mới hiện lên:

Đèn phòng đã sáng, người chết chờ vào ở.

Tôi nhắm mắt một giây.

Rồi mở mắt.

“Được.”

“Vụ sau, nhận phòng.”

Quyển 6 — Hoàn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...