20px

Một nửa gương mặt hắn vẫn còn in vết đỏ, vậy mà ánh mắt lúc này lại nhìn ta, dường như lạnh lẽo tỉnh táo hơn bao giờ hết.

“Đã hả giận chưa?”

“Lần này quả thật là nàng ta khiến nàng rơi xuống nước. Nay nàng cũng đã trút giận, đừng làm ầm ĩ thêm nữa.”

Hắn… vốn đã biết tất cả.

Cổ họng ta đau rát, toàn thân rã rời, chẳng buồn nói với hắn nửa lời.

Chỉ lẳng lặng bước lên xe ngựa, giục phu xe nhanh chóng rời đi.

Nước hồ vốn chẳng sâu, lại gần ngay bờ.

Mạnh Ngọc Tranh thấy Thẩm Hoài Chu chậm chạp chưa ra cứu, chỉ đành tự mình chật vật bò lên.

Sau ngày hôm ấy, ta bị nhiễm phong hàn.

Khép cửa không ra ngoài, cũng chẳng gặp khách.

Trong lòng vẫn còn ít nhiều sợ hãi.

Chỉ một lúc nóng giận, ta đã ra tay với bọn họ.

Dù sao Thẩm Hoài Chu cũng là Trường sử một châu, nếu hắn thật muốn truy cứu, ta cũng khó lòng thoát tội.

May thay, hắn cũng phải giữ thể diện.

Màn kịch ở hồ sen ngày ấy bị nhiều người tận mắt chứng kiến, lời bàn tán bên ngoài đều quy tội về phía Thẩm Hoài Chu và Mạnh Ngọc Tranh.

Mạnh Ngọc Tranh nóng vội, đem chuyện ta và hắn hòa ly công khai trước công chúng, ngược lại lại chuốc thêm nhiều lời chỉ trích.

Đinh Lan bưng thuốc đã sắc, đặt đến bên giường:

“Người ngoài đều nói, tiểu thư đã hoàn toàn bị Thẩm đại nhân làm tổn thương, nay chẳng muốn gặp bất kỳ ai.”

Ta nâng bát, uống cạn bát thuốc còn ấm.

Đầu lưỡi dậy vị đắng.

Tận trong tâm can cũng đắng ngắt.

“Bọn họ xưa nay vẫn thích bịa đặt như vậy.”

Ta sẽ không vì Thẩm Hoài Chu mà cự tuyệt khách nhân.

Trong lòng dù có đau, ta vẫn biết mình nên làm gì.

Đã phải dứt thì phải dứt cho trọn.

Đang nói chuyện, cửa tịnh phòng lại vang tiếng gõ.

Đinh Lan vòng qua bình phong, mở hé một khe nhỏ, thò đầu ra:

“Tiểu thư nhà ta bệnh rồi, hôm nay không tiếp khách.

Người bên ngoài cất lời:

“Chính vì nghe tin nàng ấy bệnh, ta mới đến thăm.”

Thanh âm quen thuộc.

Ta khoác thêm ngoại bào, lê bước ra ngoài.

Là biểu tỷ.

Vừa trông thấy ta, nàng liền chau mày, đẩy ta trở lại giường, dịu giọng:

“Ta sớm biết muội không phải hạng người giả bệnh làm người yếu đuối để cầu thương hại.”

“Nay đã bệnh, thì cứ an tâm nằm nghỉ, chẳng cần ra nghênh đón bọn ta.”

Một mình ta còn có thể cắn răng chịu đựng, nhưng vừa gặp lại biểu tỷ, ủy khuất trong lòng liền vỡ òa, ta bật khóc.

Nàng đau lòng, vỗ nhẹ mu bàn tay ta:

“Chúng ta đến trễ, để muội phải chịu bao oan ức rồi.”

“Nhị ca của muội đã chờ dưới lầu, chỉ là muội còn bệnh, nghỉ ngơi thêm ít ngày hãy đi cũng chẳng muộn.”

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, đôi mắt mờ lệ:

“Không, muội muốn đi ngay hôm nay.”

“Muội bệnh không nặng, chỉ là mấy ngày nay hơi mỏi mệt mà thôi.”

Nàng đưa tay đặt lên trán ta, dò xét một hồi.

Sau khi trầm ngâm suy nghĩ, rốt cuộc cũng thuận theo ý ta.

“Được.”

Xuống đến lầu dưới.

Nhị biểu ca nắm chặt dây cương, trông thấy bọn gia nhân khuân từng rương hồi môn lên xuống, không khỏi than thở:

“Năm ấy chúng ta tiễn muội về Lãng Nha, mười dặm hồng trang, không biết khiến bao nhiêu người hâm mộ.”

Mà nay lại là cảnh tượng khác hẳn.

Xe ngựa mấy chục cỗ, gần như chặn kín cả con phố dài.

Dân chúng bốn phía đều ngừng bước mà nhìn, như thể lần đầu tiên trông thấy cảnh tượng này, ánh mắt đều kinh ngạc không thôi.

Nhị biểu ca hừ nhẹ một tiếng:

“Cũng nên để họ nhìn cho rõ, Minh Y cũng không phải kẻ không có chỗ nương tựa.”

Chúng ta thu xếp xong hành trang, đang định khởi hành.

Từ đầu kia con phố, có người thúc ngựa phi đến.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...