20px

Tốc độ rất nhanh, vó ngựa dẫm xuống, bụi đất tung mịt mù.

Thẩm Hoài Chu vẫn đội mũ quan, song tóc mai rối loạn, vạt áo còn vương vết mực, dáng vẻ vội vã, phong trần lấm láp.

Hắn nhảy xuống ngựa.

Nhị biểu ca vẫn còn ở quan học, chưa có công danh, chỉ lạnh nhạt hành lễ.

Biểu tỷ là Tứ phẩm Cung nhân, có sắc phong trong người.

Thẩm Hoài Chu đáp lễ, lại hướng nàng cúi mình một bái.

Biểu tỷ đứng ở bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống, thần sắc chán ghét gần như chẳng buồn che giấu:

“Đại nhân tới đây là vì chuyện gì?”

Ta đứng sau lưng biểu tỷ, hắn không tiện trực tiếp tìm ta, đành dừng lại nơi đó, sắc mặt lúng túng.

“Giữa ta và Minh Y có chút hiểu lầm.”

“Hòa ly… vốn chẳng phải ý địnb của ta…”

Biểu tỷ khẽ cười, liền cắt ngang lời hắn:

“Thư hòa ly vẫn còn đây, trắng đen rõ ràng, chẳng lẽ Thẩm đại nhân đã quên đi những gì mình nói?”

Hắn vì muốn uy h.i.ế.p ta, chuyện gì cũng từng làm.

Lúc này, hắn lặng im một hồi, yết hầu khẽ nhấp nhô, giọng khàn đục, khó nhọc thốt:

“Ta chỉ oán nàng ấy quá lạnh nhạt, chưa từng nghĩ sẽ đuổi nàng ấy đi.”

“Quen biết bốn năm, làm phu thê hai năm, rốt cuộc cũng từng có tình nghĩa.”

Biểu tỷ chau mày:

“Vậy còn Mạnh cô nương kia thì sao?”

“Nàng ta vốn là vị hôn thê cũ của ngươi, nay vẫn ở trong phủ, thế nghĩa là thế nào?”

Thẩm Hoài Chu vừa mở miệng định giải thích.

Dọc hai bên phố, dân chúng không dám chen lại gần, nhưng cổ đều rướn cao, ánh mắt dán chặt về phía này, rõ ràng muốn nhìn thấu sự tình.

Biểu tỷ cảm thấy mất mặt, chẳng muốn nghe thêm, nắm tay ta, vượt qua hắn, thẳng bước lên xe ngựa.

“Chuyện riêng của Thẩm đại nhân, xin đừng nói giữa chốn đông người.”

“Minh Y nay đã không còn can hệ gì với Thẩm đại nhân nữa, xin mời đại nhân nhường đường.

Thẩm Hoài Chu đứng ngây tại chỗ, ống tay áo che đi móng tay đã cắm sâu vào lòng bàn tay, bất giác rớm máu.

Ta lên xe, không chút luyến lưu, buông rèm xuống.

Tách biệt hẳn với bên ngoài.

Xe ngựa dừng lại trước cửa thành.

Lính gác chặn lại, tra hỏi theo lệ:

“Thẩm đại nhân có lệnh, không có giấy thông hành thì không cho phu nhân rời đi.”

“Đắc tội rồi.”

Ở tại bản châu muốn làm lộ dẫn, tất phải qua tay Thẩm Hoài Chu.

Biểu tỷ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu hẳn:

“Hắn quả nhiên tâm tư kín đáo.”

“Thật sự muốn giữ muội lại.”

“Nhưng muội yên tâm, phu quân ta có đồng học hiện đang ở Lãng Nha, việc này dẫu có rắc rối, cũng sẽ được thu xếp thỏa đáng.”

Ta chỉ khẽ cười:

“Không cần phiền đến biểu tỷ và biểu tỷ phu đâu.”

Điều hắn nghĩ tới, ta sớm đã nghĩ tới.

Ta không bước xuống xe, chỉ lấy vật giấu trong tay áo đưa cho Đinh Lan đang bị thẩm tra bên ngoài.

Nàng đón lấy, cung kính dâng cho lính gác.

Hắn xem xong, thần sắc lộ vẻ khó xử, buộc phải đi thỉnh Thẩm Hoài Chu đến xét duyệt.

Thẩm Hoài Chu đón lấy tờ giấy, nâng trong tay, xem xét tỉ mỉ.

Gần một nén hương trôi qua, hắn mới ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, đồng tử run rẩy:

“Việc này… là làm khi nào?”

Ta biết, hắn không thể bắt bẻ được gì.

Ngay lúc hắn lấy việc hòa ly ra uy h.i.ế.p ta, ta đã quyết ý rời đi.

Trước khi đi, ta đích thân đến quan phủ nộp giấy tờ, ghi rõ họ tên, nơi chốn, người theo hầu cùng thời gian.

Khi ấy, Thẩm Hoài Chu vì chuyện Mạnh Ngọc Tranh mà thường hay cáo quan nghỉ phép.

Thuộc hạ biết thân phận ta đặc biệt, không tiện quấy rầy, nên liền dồn việc ấy lại một ngày.

Sau khi hắn trao thư hòa ly, ta liền tự tay viết một phong thư, nhờ người mà ta tín nhiệm mang cùng thư hòa ly đến quan phủ để quan lại xét duyệt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...