Đợi hắn xong chuyện hậu viện, quay lại nha môn, ta đã sớm làm xong mọi việc.
Ta vén rèm, chạm thẳng vào ánh mắt hắn:
“Trước kia vì chuyện Mạnh cô nương, đại nhân liên tục xin nghỉ phép.”
“Việc này, chính là lúc ấy mà làm.”
“Giờ đại nhân đã xét qua, xác nhận không sai, có thể thả người chưa?”
Môi Thẩm Hoài Chu mím chặt, vành mắt đỏ bừng, bờ vai khẽ run.
“Minh Y, ta đã biết sai rồi.”
“Thư hòa ly có thể bỏ đi, không thì ta sẽ chuẩn bị lại sính lễ, cưới nàng một lần nữa, chỉ cầu xin nàng… đừng đi…”
Hắn vẫn chẳng chịu nói một lời “thả người”.
Ta chỉ lạnh lùng cụp mắt xuống.
Không khí giằng co, nặng nề.
Lính gác nhỏ nhoi, chẳng biết xử trí thế nào, cuống quýt chạy ngược chạy xuôi.
Lát sau, có người truyền lệnh tới:
“Thứ sử đại nhân có lệnh — thả người.”
Ta khẽ thở ra một hơi dài.
Thẩm Hoài Chu như mất đi thần hồn, ánh mắt ảm đạm, thân hình chao đảo, suýt nữa ngã xuống.
Tên lính gác vội vã đỡ hắn:
“Đại nhân!”
Xe ngựa từ từ lăn bánh, đi ngang qua hắn.
Tiếng xe lộc cộc, tiếng ngựa hí dài.
Ta ngồi yên lặng trong xe, gió mát lùa qua, hất tung rèm cửa.
Nắng xế chiều chiếu nghiêng, cảnh sắc ngoài kia hiện rõ mồn một.
Cây xanh bóng rợp, người thưa thớt trên đường.
Ra khỏi thành rồi.
Trở về Dương Châu, đường thủy lẫn đường bộ, hao tổn biết bao ngày tháng.
Ngoại tổ mẫu tuổi đã cao, đích thân ra khỏi thành đón ta.
Mái tóc bà bạc trắng, bàn tay run run vuốt ve gương mặt ta, trong mắt ngập tràn thương xót, nhòe đi sắc đỏ.
Cổ họng ta nghẹn lại, úp mặt vào lòng bà:
“Cũng chẳng phải chịu bao nhiêu ủy khuất. Xưa nay con vốn là người có thù báo thù, có ân báo ân, đã trả lại hết ngay tại chỗ rồi.”
Bà khẽ vỗ lưng ta:
“Trả lại như vậy là đúng.
Huống hồ, sau lưng con vẫn còn có chúng ta.”
Ta tạm thời ở lại trong viện xưa từng thuộc về mẫu thân trước khi xuất giá.
Nơi này đã lâu không có người ở, nhưng thường xuyên có người quét dọn, chẳng đến nỗi hoang phế, ngay cả đồ đạc trong phòng cũng còn mới nguyên.
Thu xếp đâu vào đó, ta liền chọn ra vài món quý giá trong hồi môn, đi bái kiến cữu mẫu và biểu tẩu.
Hai người đều hiền hòa ôn nhu, nói rằng lễ vật quá nặng, mãi mới chịu nhận lấy.
Chúng ta cùng ngồi một chỗ, pha trà, chuyện trò nhiều điều thân mật.
Trong đình nghỉ mát, biểu tẩu khẽ phe phẩy quạt, hỏi ta:
“Minh Y có nghĩ tới tái giá chăng?”
Ta cúi đầu:
“Hiện giờ chưa có ý định.”
Trong lòng ta cũng trăm mối tơ vò.
Mới vừa cùng Thẩm Hoài Chu hòa ly, ta chẳng muốn lại sa vào lửa bỏng.
Nhưng nếu chỉ vì nhìn lầm một người, mà từ nay phải giữ khoảng cách với tất cả nam nhân trong thiên hạ, thì có đúng chăng?
Ta nghĩ mãi mà chưa thấu tỏ.
Đời người còn dài, đâu cần ép mình phải thông suốt ngay lập tức.
Gió mát hiu hiu, thổi gợn mặt hồ phẳng lặng.
Cữu mẫu mỉm cười, dùng nắp chén thong thả gạt đi bọt trà:
“Vậy cũng tốt, chẳng cần vội. Con xa Dương Châu đã năm năm, nay trở lại, nên dạo chơi nhiều hơn, đừng mãi canh cánh chuyện hôn nhân.”
Một khi đã về lại Dương Châu, bao phiền muộn cũng đều rơi rớt lại sau lưng.
Ở nhà ngoại tổ chung quy chẳng phải kế lâu dài.
Ta lại mua một căn nhà khác, tự mình sửa sang, thu xếp ổn thỏa.
Ngày tháng an nhàn, thong dong tự tại.
GÓC NHÌN CỦA THẨM HOÀI CHU
Hồi âm từ Mạnh gia tới muộn.
Lão phu nhân Mạnh thị nói, Mạnh Ngọc Tranh vốn là kẻ có chủ kiến.
Hôn ước năm xưa, muốn nối tiếp hay hủy bỏ, đều tùy nàng quyết định.
Cũng chẳng hề phái người đến đón nàng về.
Chaporia
Bình Luận (0)