20px

“Cố phu nhân, nếu hôm nay tôi không ký thì sao?”

“Không ký?” Chu Nhã Lan cười khẩy, “Vậy cô cứ thử xem.”

“Một đứa con gái mồ côi không cha không mẹ, không có bối cảnh gia thế như cô, lấy cái gì ra để đấu với nhà họ Cố?”

“Chúng tôi có thể khiến A Ngôn giấu cô suốt 10 năm, thì cũng có thể khiến cô hoàn toàn biến mất khỏi cái thành phố này.”

Hay cho câu “hoàn toàn biến mất”.

Cuối cùng tôi cũng hiểu, tại sao những năm qua Cố Ngôn có thể duy trì lời nói dối một cách hoàn hảo như vậy.

Bởi vì đứng sau anh ta là một người mẹ vô cùng “biết điều” và “thủ đoạn” thế này đây.

Tôi bật cười.

Cười đến ứa nước mắt.

Tiếng cười của tôi khiến tất cả những người có mặt ở đó đều sững sờ.

“Cố phu nhân, bà tưởng Ôn Tĩnh tôi suốt mười năm qua, thật sự chỉ là một bà nội trợ chỉ biết nấu cơm ninh xương thôi sao?”

Tôi thu lại nụ cười, ánh mắt phút chốc trở nên vô cùng sắc bén.

Tôi không thèm đoái hoài tới bà ta nữa, sải bước đi thẳng tới trước mặt Cố Kiến Quân.

“Cố thúc thúc, chú là người làm kinh doanh, chúng ta hãy nói chuyện làm ăn đi.”

Từ trong túi xách, tôi lấy ra hai thứ.

Một cuốn sổ chứng nhận kết hôn màu đỏ.

Một tờ thỏa thuận giữ cổ phần thay đã hơi ố vàng.

Tôi nhẹ nhàng đặt chúng lên bàn trà trước mặt Cố Kiến Quân.

“Thứ nhất, cuốn sổ kết hôn này chứng minh tôi và Cố Ngôn là vợ chồng hợp pháp được pháp luật bảo vệ.”

“Bất cứ kẻ nào cố ý phá hoại cuộc hôn nhân của chúng tôi đều là kẻ thứ ba. Bất kỳ đứa con hoang nào sinh ra trong lúc cuộc hôn nhân này vẫn tồn tại, đều không có tư cách bước lên đài danh dự.”

“Thứ hai, bản thỏa thuận này, là do tôi và Cố Ngôn ký kết lúc công ty mới thành lập.”

“Giấy trắng mực đen ghi rõ ràng, trong số 60% cổ phần đứng tên Cố Ngôn, có 30% là thuộc về tôi.”

Giọng tôi không lớn, nhưng như từng quả mìn nổ tung trong phòng khách.

Mặt Chu Nhã Lan thoắt cái trắng bệch, bà ta lao tới định cướp lấy bản thỏa thuận, nhưng bị tôi đưa tay chặn lại.

“Cố thúc thúc, chú là một trong những người sáng lập công ty, thật giả của bản hợp đồng này, chú nhìn qua là biết.

Cố Kiến Quân không nhúc nhích.

Ánh mắt ông ta ghim chặt vào tờ thỏa thuận.

Bàn tay không còn lần tràng hạt nữa, mà cuộn chặt lại thành nắm đấm.

“Bản thỏa thuận này…” Cuối cùng ông ta cũng mở miệng, giọng khàn đặc, “…Là thật.”

Ông ta nhìn về phía đứa con trai của mình, trong mắt ngập tràn sự thất vọng và đau lòng.

“Thằng nghịch tử! Chuyện lớn như vậy, mày lại dám giấu giếm chúng tao!”

Thân hình Cố Ngôn lảo đảo, mặt xám như tro tàn.

“Bố, con…”

“Mày câm miệng!” Cố Kiến Quân gầm lên.

Cả phòng khách im phăng phắc.

Bạch Nguyệt thì càng sợ hãi run lẩy bẩy, có lẽ nằm mơ cô ta cũng không ngờ tới.

Một người vợ cả tưởng chừng như không có gì trong tay như tôi, lại nắm giữ 30% cổ phần của tập đoàn Cố thị.

Số đó còn nhiều hơn cả số cổ phần trong tay chính Cố Ngôn lúc này.

Tôi nhìn lại Chu Nhã Lan, bà ta vẫn đang chìm trong cơn sốc quá lớn, chưa hoàn hồn lại được.

“Cố phu nhân, bây giờ, bà còn cảm thấy tôi đang tham lam tiền bạc của nhà họ Cố các người không?”

“Bà còn thấy bà có tư cách bắt tôi ra đi tay trắng không?”

Tôi bước từng bước, ép sát bà ta.

“Cái danh xưng ‘cháu đích tôn họ Cố’ mà bà cứ lôi ra để khè người, chẳng qua cũng chỉ là một đứa con do kẻ thứ ba sinh ra mà thôi.”

“Còn tôi, Ôn Tĩnh, là cô con dâu hợp pháp duy nhất của bà, là cổ đông cá nhân lớn nhất của tập đoàn Cố thị.”

“Bây giờ bà nói tôi nghe xem,” Tôi cúi người, kề sát tai bà ta, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người nghe thấy mà nói nhỏ:

“Rốt cuộc là ai, có khả năng khiến cho ai, mất trắng tất cả hả?”

Cơ thể Chu Nhã Lan bắt đầu run rẩy mất kiểm soát.

Bà ta nhìn tôi, trong mắt đong đầy nỗi khiếp đảm.

Giống như đang nhìn một con ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.

Tôi đứng thẳng dậy, nhìn lại cái mớ hỗn độn của cái nhà này một lần cuối.

“Cố Ngôn, tôi cho anh 24 giờ.”

“Giải quyết cho xong cô đàn bà của anh và đứa con hoang đó đi.”

“Sau đó, mang theo luật sư của anh, đến gặp luật sư của tôi để nói chuyện ly hôn.”

“Nhớ kỹ, không phải là thỏa thuận ly hôn.”

“Là khởi kiện.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...