20px

“Tôi muốn cho tất cả mọi người biết, Cố Ngôn anh rốt cuộc là loại đàn ông thối nát cỡ nào.”

“Tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về tôi, không thiếu một đồng.”

Nói xong, tôi không dừng lại nữa.

Tôi xoay người, ưỡn thẳng lưng, ngẩng cao đầu sải bước ra khỏi cái nơi khiến tôi buồn nôn này.

Phía sau truyền đến tiếng la hét điên cuồng tức tối của Chu Nhã Lan, tiếng gầm thét của Cố Kiến Quân, và cả tiếng khóc lóc hoảng sợ của Bạch Nguyệt.

Giống hệt một vở hài kịch lố lăng và kệch cỡm.

Còn tôi, cuối cùng đã hoàn toàn rút chân ra khỏi mớ bòng bong này.

**07**

Rời khỏi nhà cũ họ Cố, tôi không về nhà, cũng không đến khách sạn.

Tôi tới nhà Tô Tình.

Lúc mở cửa, thấy nét mặt bình thản của tôi, cô ấy hơi khựng lại.

“Cậu… không khóc à?”

“Sao phải khóc?” Tôi thay dép đi trong nhà, bước vào phòng khách, tự rót cho mình một ly nước.

“Nước mắt chỉ dành cho người xứng đáng. Bọn họ, không xứng.”

Tô Tình giơ ngón tay cái lên với tôi.

“Đỉnh. Mình còn tưởng cậu sẽ khóc ngất đi trong cái căn nhà tồi tàn đó chứ.”

“Khóc rồi.” Tôi thản nhiên thừa nhận, “Trước khi đến nhà chính họ Cố, mình đã khóc cạn nước mắt của 10 năm qua rồi.”

“Từ nay về sau, tôi, Ôn Tĩnh, chỉ sống vì bản thân mình.”

Tôi kể cho Tô Tình nghe mọi chuyện xảy ra ở nhà họ Cố.

Nghe xong, cô ấy tức giận đi đi lại lại trong phòng khách.

“Cả nhà toàn đồ dở hơi! Già thì vô liêm sỉ, trẻ thì độc ác, con trà xanh kia cũng chẳng phải loại hiền lành gì!”

“Tĩnh Tĩnh, cậu định kiện ly hôn, mình ủng hộ một trăm phần trăm!”

“Cổ phần, tài sản trong thời kỳ hôn nhân, bồi thường tổn thất tinh thần, mình nhất định sẽ giành về nhiều nhất cho cậu!”

“Không.” Tôi lắc đầu, uống một ngụm nước, “Tình Tình, mục đích của mình không phải là ly hôn.”

Tô Tình dừng bước, khó hiểu nhìn tôi.

“Không ly hôn? Chẳng lẽ cậu vẫn muốn sống tiếp với tên cặn bã đó?”

“Tất nhiên là không.” Tôi nhìn hình bóng phản chiếu của mình trong ly nước, ánh mắt lạnh lẽo, “Thứ mình muốn, không đơn giản chỉ là rời bỏ anh ta.”

“Mình muốn anh ta thân bại danh liệt.

“Mình muốn nhà họ Cố phải trả giá cho sự ngạo mạn và vô sỉ của họ.”

“Mình muốn tập đoàn Cố thị, phải trở về đúng vị trí vốn có của nó — trong tay mình.”

Tô Tình hít một ngụm khí lạnh.

Cô ấy nhìn tôi, trong ánh mắt có sự kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là sự tán thưởng.

“Trời ạ, Ôn Tĩnh, cậu đây là định hóa thân thành phiên bản hắc hóa báo thù rồi đấy à.”

“Mình thích.” Cô ấy vỗ đùi đánh đét, “Nói đi, kế hoạch của cậu là gì? Cần mình làm gì?”

“Bước thứ nhất,” Tôi đặt ly nước xuống, “Rút củi đáy nồi.”

“Chỗ dựa lớn nhất của Cố Ngôn là bố mẹ anh ta. Điểm yếu lớn nhất của bố mẹ anh ta là cái danh ‘cháu đích tôn họ Cố’ kia.”

“Tình Tình, giúp mình điều tra một người.”

Tôi đưa tên và thông tin của Bạch Nguyệt cho Tô Tình.

“Mình muốn toàn bộ tư liệu của cô ta từ lúc sinh ra đến giờ. Đặc biệt là lịch sử tình trường và lịch trình di chuyển trong nửa năm đổ lại đây.”

“Mình có một linh cảm,” Tôi nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ, “Đứa bé kia, chắc chắn có mờ ám.”

Tô Tình giơ ngón tay ra dấu “OK”.

“Giao cho mình. Không quá 3 ngày, mình đào cả tông ti họ hàng nhà cô ta lên cho cậu xem.”

“Bước thứ hai,” Tôi lấy điện thoại ra, tìm một số điện thoại đã phủ bụi nhiều năm, “Rung cây dọa khỉ.”

Điện thoại đổ chuông.

Reo rất lâu mới có người bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói già nua nhưng đầy sinh lực.

“Alô? Vị nào vậy?”

“Chú Lý, là cháu, Ôn Tĩnh đây.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó vang lên giọng nói đầy kinh ngạc mừng rỡ.

“Con bé Tĩnh? Là cháu thật sao?!”

Chú Lý, là công thần khai quốc của tập đoàn Cố thị, cũng là bậc trưởng bối đã nhìn Cố Ngôn và tôi cùng nhau đi lên. Ông là người duy nhất trong công ty, ngoài Cố Ngôn, biết sự thật về việc chúng tôi đã kết hôn.

Năm xưa, ông cực lực phản đối việc Cố Ngôn ẩn hôn, cho rằng như vậy là quá bất công với tôi.

Sau này vì chuyện này mà ông trở mặt với Cố Kiến Quân, trong lúc tức giận, ông đã xin nghỉ hưu sớm.

“Chú Lý, lâu rồi không gặp, chú có khỏe không ạ?”

“Khỏe, chú khỏe lắm! Nhưng cái con bé này, sao bao nhiêu năm rồi mà cháu không đến thăm cái ông già này lấy một lần!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...