“Trường Bình Hầu Phủ nuôi con lớn từng này.”
“Đây là cách con báo đáp chúng ta sao?”
Bàn tay ấy còn chưa kịp hạ xuống.
Tạ Từ đã một cước đá lật chiếc bàn gỗ hoàng hoa lê trước mặt.
Sau đó chàng chộp lấy cổ tay phụ thân.
Mạnh mẽ bẻ xuống.
Phụ thân đau đớn kêu thảm thiết.
Trán túa đầy mồ hôi lạnh.
“Ngươi là thứ gì.”
“Mà cũng dám động vào nàng?”
Giọng nói của Tạ Từ lạnh lẽo.
Đám hộ viện nhìn nhau.
Không ai dám tiến lên.
Đối phương là Thế tử Trấn Bắc Hầu.
Cho bọn họ thêm mười lá gan cũng không dám ra tay.
Mẫu thân sợ đến mức hét lên.
“Thế tử gia thủ hạ lưu tình!”
“Ông ấy là phụ thân ruột của Ninh Ninh mà!”
Tạ Từ hất mạnh tay phụ thân ra.
Chán ghét lau tay lên vạt áo.
Chàng từ trên cao nhìn xuống phu thê Trường Bình Hầu đang ngồi bệt dưới đất.
Lại liếc nhìn Uyển Uyển đang run rẩy núp sau lưng nha hoàn.
“Năm đó Ninh Ninh sốt cao trong đạo quán.”
“Sốt suốt ba ngày ba đêm.”
“Ngay cả lão già họ Bạch ở Dược Vương Cốc cũng nói nàng không qua khỏi.”
“Là ta từng bước một dập đầu.”
“Bò qua chín trăm chín mươi chín bậc thềm của Ngọc Thanh Quán.”
“Cầu xin ông trời giữ lại mạng sống cho nàng.”
“Mạng của nàng.”
“Là do ta giành lại được.”
“Trường Bình Hầu Phủ các người.”
“Kể từ khoảnh khắc chín năm trước vứt bỏ nàng trên núi.”
“Đã không còn bất cứ quan hệ gì với nàng nữa.”
Tạ Từ xoay người.
Nắm chặt lấy tay ta.
“Ninh Ninh.”
“Chúng ta đi.”
Ta gật đầu.
Khi đi ngang qua bên cạnh Uyển Uyển.
Nàng đột nhiên nhào tới.
Muốn giữ lấy vạt váy của ta.
“Tỷ tỷ, đừng đi mà.”
“Đều là lỗi của Uyển Uyển.”
“Uyển Uyển không nên làm tỷ tỷ không vui…”
Ta lùi sang bên một bước, tránh khỏi tay nàng.
“Muội không làm ta không vui.”
“Chỉ là ta không muốn nhìn thấy các người nữa.
”
05
Tạ Từ đưa ta trở về Trấn Bắc Hầu Phủ.
Hầu phu nhân Trấn Bắc Hầu đã đứng chờ từ trước ở cổng.
Bà mặc một bộ kỵ trang gọn gàng, trong tay còn cầm một cây roi ngựa.
Vừa nhìn thấy ta, bà lập tức ném roi cho thị vệ bên cạnh.
Sải bước tới trước mặt ta, đánh giá ta từ trên xuống dưới một lượt.
“Đây chính là Ninh Ninh sao?”
“Dung mạo thật đẹp.”
“Nhìn là biết ngay một hài tử có phúc khí.”
Bà không giống mẫu thân của ta, vừa gặp đã khóc lóc sụt sùi.
Chỉ rất tự nhiên nắm lấy tay ta, kéo ta đi vào trong phủ.
“Đói chưa?”
“Ta đã bảo người hầm canh thịt dê, còn nướng cả đùi hươu.”
“Tiểu tử Tạ Từ kia viết thư nói con thích ăn thịt.”
“Ta đặc biệt dặn bọn họ cho thêm thì là.”
Ta gật đầu.
Cắn từng miếng lớn đùi hươu nướng.
Ăn đến mức khóe miệng đầy mỡ.
Hầu phu nhân ngồi bên cạnh nhìn ta.
Suốt cả quá trình đều cười tươi.
“Ăn được là có phúc.”
“Sau này cứ xem nơi này là nhà của mình.”
“Ai dám bắt nạt con, cứ nói với ta.”
“Ta thay con quất hắn.”
Buổi tối, Tạ Từ dẫn ta đi gặp lão Hầu gia Trấn Bắc Hầu.
Lão Hầu gia là một lão binh bị mất một chân.
Tinh thần ông rất tốt.
Ông chỉ vào đống binh khí trong phòng, bảo ta thích món nào thì cứ chọn.
Ta chọn một thanh chủy thủ đoản được rèn từ huyền thiết.
Lão Hầu gia lập tức cười lớn.
Khen ta có mắt nhìn.
“Ninh Ninh.”
“Sau này con chính là người của Tạ gia chúng ta.”
“Người Tạ gia chưa từng để ý đến những quy củ màu mè vô dụng đó.”
“Ai khiến con không thoải mái.”
“Con cứ khiến cả nhà hắn không thoải mái là được.”
Ta nắm chặt thanh chủy thủ trong tay.
Trong lòng cảm thấy vô cùng vững vàng.
Ở Ngọc Thanh Quán.
Bạch gia gia dạy ta y lý.
Huyền Hư chân nhân dạy ta kỳ môn độn giáp.
Bọn họ luôn mang những thứ tốt nhất đặt trước mặt ta.
Chaporia
Bình Luận (0)