20px

Bây giờ người nhà của Tạ Từ cũng như vậy.

Thì ra trưởng bối bình thường là như thế.

Không cần ta phải nhường nhịn thứ gì.

Cũng không cần ta phải hiểu chuyện.

Bọn họ chỉ đơn thuần đối xử tốt với ta mà thôi.

Ta ở lại Trấn Bắc Hầu Phủ.

Ngày ngày theo Hầu phu nhân cưỡi ngựa bắn tên.

Theo Tạ Từ dạo chơi khắp các phố phường trong kinh thành.

Người của Trường Bình Hầu Phủ không tới tìm ta nữa.

Tạ Từ nói chàng đã phái người cảnh cáo phụ thân.

Nếu còn dám tới quấy rầy ta.

Chàng sẽ đốt sạch mấy trang viên của Trường Bình Hầu Phủ ở ngoại thành.

Phụ thân là người cực kỳ coi trọng tiền tài và thể diện.

Đương nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Ta cứ ngỡ cả đời này sẽ không còn bất cứ liên hệ nào với bọn họ nữa.

Cho đến nửa tháng sau.

Hoàng hậu nương nương tổ chức tiệc thưởng cúc trong cung.

06

Hoàng hậu nương nương là cô mẫu ruột của Tạ Từ.

Buổi tiệc thưởng cúc lần này, ngoài mặt là ngắm cúc.

Nhưng thực chất là Hoàng hậu muốn chính thức gặp ta.

Người phái ma ma ổn trọng nhất trong cung tới đón ta.

Còn ban thưởng một bộ cung trang vân cẩm lộng lẫy rực rỡ.

Ta mặc cung trang.

Đi theo bên cạnh Tạ Từ.

Tiến vào Ngự Hoa Viên.

Trong vườn nở đầy các loại cúc quý hiếm.

Muôn màu muôn vẻ.

Các quyền quý trong kinh thành, cùng những cáo mệnh phu nhân đều dẫn theo nữ nhi của mình tụ tập thành từng nhóm.

Chỉ liếc mắt một cái.

Ta đã nhìn thấy mẫu thân và Uyển Uyển.

Hôm nay Uyển Uyển mặc váy nguyệt hoa màu trắng nhạt.

Trên đầu cài một đóa mai bằng bạch ngọc.

Giữa một đám thiên kim tiểu thư ăn mặc lộng lẫy.

Nàng càng trở nên yếu đuối đáng thương hơn.

Mấy vị phu nhân đang vây quanh nàng.

Nàng nhẹ giọng đọc một bài thơ ngâm cúc.

“Nhị tiểu thư Trường Bình Hầu Phủ quả thật tài sắc song toàn.”

“Đúng vậy.”

“Nghe nói thân thể hơi yếu một chút.

“Nhưng phong thái này, trong kinh thành chẳng có mấy cô nương sánh được.”

Nghe người khác khen ngợi.

Mẫu thân cười đến mặt mày hớn hở.

“Uyển Uyển nhà ta từ nhỏ đã thích đọc sách.”

“Ngay cả Thái phó cũng từng khen con bé có linh khí.”

“Chỉ đáng thương là từ nhỏ đã thay tỷ tỷ chắn tai họa.”

“Cho nên mới mang bệnh trong người.”

“Không chịu được gió, cũng không chịu được lạnh.”

Nghe vậy.

Mấy vị phu nhân kia đều lộ vẻ đồng cảm.

“Haiz.”

“Chuyện năm đó chúng ta cũng từng nghe qua.”

“Thật là bất hạnh.”

“Có một người tỷ tỷ mệnh cứng như vậy.”

Tiếng bàn tán của bọn họ không lớn không nhỏ.

Vừa khéo đủ để ta nghe thấy.

Tỷ tỷ mệnh cứng sao?

Thì ra trong mắt người kinh thành.

Ta là hình tượng như vậy.

Ta bỗng nhớ tới lời mẫu thân nói khi tiễn ta lên xe ngựa chín năm trước.

“Ninh Ninh ngoan.”

“Đợi đến khi muội muội khỏe rồi, mùa thu mẫu thân sẽ tới đón con.”

Ta đã tin.

Ngày nào cũng mang ghế nhỏ ngồi trước sơn môn.

Ngắm lá rơi.

Ngắm con đường núi.

Ngắm xem có xe ngựa tới hay không.

Mùa thu năm thứ nhất.

Không tới.

Mùa thu năm thứ hai.

Vẫn không tới.

Mùa thu năm thứ ba.

Ta sốt cao.

Nằm trên chiếc phản chung lạnh như băng.

Đôi mắt nóng đến mức không mở nổi.

Nhưng ta vẫn cố sức nhìn ra cửa.

Ta cứ nghĩ phụ thân và mẫu thân sẽ tới.

Thế nhưng ta sốt suốt ba ngày ba đêm.

Bọn họ vẫn không tới.

Sau khi khỏi bệnh.

Bạch gia gia hỏi ta:

“Nha đầu, con còn đang chờ điều gì?”

Ta đáp:

“Chờ phụ thân và mẫu thân tới đón ta.”

Bạch gia gia thở dài.

Xoa đầu ta.

“Nha đầu ngốc.”

“Bọn họ sẽ không tới đâu.”

Ta lắc đầu.

“Không đâu.”

“Bọn họ nói đợi muội muội khỏe rồi sẽ tới.”

Bạch gia gia nói:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...