20px

“Bệnh của muội muội con vĩnh viễn sẽ không khỏi.”

Khi ấy ta không hiểu.

Bây giờ ta hiểu rồi.

Nếu Uyển Uyển khỏe lại.

Bọn họ sẽ mất đi một lá bùa hộ mệnh.

Bọn họ cần một Uyển Uyển luôn bệnh tật.

Để chứng minh việc đưa ta đi là đúng đắn.

Ta đã chờ suốt chín năm trước sơn môn.

Chín năm.

Lá rụng chất thành đống rồi lại được quét đi.

Quét đi rồi lại chất thành đống.

Bọn họ chưa từng tới một lần.

07

Tạ Từ siết chặt tay ta.

Đang định nổi giận.

Ta lắc đầu.

Kéo chàng đi thẳng về phía phượng tọa của Hoàng hậu nương nương.

Vừa nhìn thấy ta.

Hai mắt Hoàng hậu lập tức sáng lên.

Người miễn đại lễ cho ta.

Kéo ta ngồi bên cạnh mình.

“Hài tử ngoan.”

“Để cô mẫu nhìn con cho kỹ nào.”

“Khí độ này.”

“Bảo sao Từ nhi viết thư khen con lên tận trời.”

Người tháo đôi vòng tay huyết ngọc trên cổ tay mình xuống.

Trực tiếp đeo lên tay ta.

“Đây là lễ gặp mặt cho con.”

“Sau này ai dám lấy thân phận ra ép con.”

“Con cứ dùng đôi vòng này đập thẳng vào mặt nàng ta.”

Xung quanh lập tức yên tĩnh.

Mọi ánh mắt đều tập trung lên người ta.

Đặc biệt là mẫu thân của ta.

Sắc mặt bà khó coi đến cực điểm.

Bà nằm mơ cũng không ngờ.

Đứa nha đầu hoang bị bà vứt trong đạo quán năm đó.

Lại được Hoàng hậu nương nương yêu thương đến mức này.

Uyển Uyển càng siết chặt chiếc khăn tay.

Trong đáy mắt thoáng hiện một tia ghen ghét.

Đúng lúc ấy.

Uyển Uyển đột nhiên ho dữ dội.

Nàng mềm nhũn người.

Ngã thẳng xuống đất.

Mẫu thân lập tức biến sắc.

Bà nhào tới ôm lấy Uyển Uyển.

“Uyển Uyển! Uyển Uyển, con làm sao vậy?”

“Mau truyền Thái y! Mau cứu nữ nhi của ta!”

Tiệc thưởng cúc lập tức trở nên hỗn loạn.

Thái y rất nhanh đã chạy tới.

Quỳ xuống bắt mạch cho Uyển Uyển.

Bắt mạch hồi lâu.

Mày của Thái y càng lúc càng nhíu chặt.

Trên trán rịn đầy mồ hôi lạnh.

“Hầu phu nhân, mạch tượng của Nhị tiểu thư này…”

“Mạch tượng thế nào?”

“Ngươi mau nói đi!”

Mẫu thân sốt ruột quát lớn.

Thái y lắp bắp đáp:

“Nhị tiểu thư khí huyết sung mãn, mạch tượng ổn định.”

“Thật sự không giống người có bệnh.”

“Chỉ là nàng nhắm chặt hai mắt, hơi thở dồn dập.”

“Vi thần nhất thời cũng không tìm ra căn nguyên.”

Lời này vừa dứt.

Các vị phu nhân xung quanh lập tức nhìn nhau.

Không bệnh?

Vậy vừa rồi ho đến sống dở chết dở là thế nào?

Mẫu thân hung hăng trừng mắt nhìn Thái y.

“Ăn nói bậy bạ!”

“Nữ nhi ta từ nhỏ đã ốm yếu nhiều bệnh.”

“Sao có thể không bệnh được?”

“Lang băm!”

“Nhất định là lang băm!”

Bà quay đầu nhìn lên Hoàng hậu nương nương đang ngồi trên cao.

“Cầu nương nương khai ân.”

“Tuyên Viện phán Thái y viện tới chẩn trị cho Uyển Uyển!”

Hoàng hậu nhíu mày.

Rõ ràng rất không vui vì chuyện mất hứng này.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ phía sau đám người.

“Không cần tuyên Viện phán nữa.”

Ta đứng dậy.

Từng bước một đi tới trước mặt Uyển Uyển.

“Nàng ta vốn không có bệnh.”

Mẫu thân vừa thấy là ta.

Lập tức dang hai tay chắn trước mặt Uyển Uyển như gà mái bảo vệ con.

“Ninh Ninh!”

“Con muốn làm gì?”

“Con hại muội muội còn chưa đủ sao?”

“Con vừa xuất hiện, nó đã phát bệnh.”

“Quả nhiên con đúng là sao chổi!”

Ta không để tâm đến những lời mắng chửi của bà.

Chỉ ngồi xổm xuống.

Bình tĩnh nhìn Uyển Uyển đang giả vờ ngất xỉu.

“Năm bảy tuổi, muội nói thuốc quá đắng, không muốn uống.”

“Sau đó liền ngất đi.”

“Đại phu nói tâm mạch bị tổn thương.”

“Năm chín tuổi, phụ thân muốn khảo bài vở của muội.”

“Muội không thuộc được.”

“Sau đó lại ngất đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...