“Đại phu nói suy nghĩ quá nhiều.”
“Năm ngoái, phủ Thị lang tới cầu thân.”
“Muội chê đối phương là kẻ què chân.”
“Lại tiếp tục ngất xỉu.”
“Đại phu nói bị kinh sợ quá độ.”
Ta nói một câu.
Lông mi Uyển Uyển lại run lên dữ dội một lần.
Tiếng bàn tán xung quanh dần lớn hơn.
“Bệnh của vị Nhị tiểu thư này sao lại trùng hợp như vậy?”
“Mỗi lần gặp chuyện không muốn làm, gặp người không muốn gặp là lại ngất?”
Mẫu thân bắt đầu hoảng hốt.
Lớn tiếng phản bác.
“Con ngậm máu phun người!”
“Uyển Uyển thật sự có bệnh!”
“Mỗi lần phát bệnh đều không thở nổi, toàn thân lạnh buốt!”
Ta đứng dậy.
Lấy từ trong tay áo ra một cây ngân châm.
Đó là thứ Bạch gia gia đưa cho ta trước khi xuống núi.
Ngân châm cứu mạng độc môn của Dược Vương Cốc.
“Có phải giả bệnh hay không.”
“Châm một kim là biết ngay.”
Ta giơ ngân châm lên.
Không hề do dự đâm thẳng xuống huyệt Bách Hội của Uyển Uyển.
Huyệt Bách Hội là tử huyệt.
Người bình thường nếu bị đâm trúng.
Nhẹ thì liệt nửa người.
Nặng thì mất mạng.
Ngay khoảnh khắc mũi kim sắp chạm vào da đầu.
Uyển Uyển vốn đang hôn mê bất tỉnh đột nhiên hét lên một tiếng.
Mở bừng hai mắt.
Lăn bò chạy trốn ra sau lưng mẫu thân.
Nàng sợ đến mức mặt mày thất sắc.
Liên tục thở hổn hển.
“Ngươi điên rồi!”
“Ngươi muốn giết ta!”
Ta thu ngân châm lại.
Cẩn thận cất vào trong tay áo.
Nhìn Uyển Uyển vẫn chưa hoàn hồn.
Giọng điệu không hề gợn sóng.
“Xem ra bệnh của muội.”
“Thật sự là giả vờ.”
Cả Ngự Hoa Viên rơi vào yên lặng chết chóc.
Tất cả mọi người đều nhìn rõ.
Nhị tiểu thư của Trường Bình Hầu Phủ chẳng những không bệnh.
Mà thân thủ còn cực kỳ nhanh nhẹn.
Hoàng hậu nương nương đập mạnh vào tay vịn phượng tọa.
Tiếng động vang vọng khắp Ngự Hoa Viên đang im phăng phắc.
Mấy vị phu nhân nhát gan lập tức quỳ xuống.
Mẫu thân cũng hoảng sợ.
Kéo Uyển Uyển quỳ phịch xuống đất.
Bà vẫn cố biện giải.
“Nương nương minh giám.”
“Uyển Uyển thật sự bị hung khí trong tay Ninh Ninh dọa sợ.”
“Ninh Ninh dám dùng hung khí trước ngự tiền.”
“Uyển Uyển vì tự bảo vệ mình nên mới bị kinh hãi.”
Ta nhìn mẫu thân.
Ta đứng cách Uyển Uyển năm bước chân.
Trong tay chỉ có cây ngân châm dài một tấc.
Nàng ta nhắm mắt giả ngất.
Rốt cuộc làm sao có thể cách xa như vậy mà nhìn thấy chính xác cây kim trong tay ta?
Hoàng hậu cười lạnh.
“Trường Bình Hầu phu nhân.”
“Ngươi coi bản cung là kẻ ngốc sao?”
“Lừa trên dối dưới, tội đáng xử thế nào?”
Mẫu thân run rẩy toàn thân.
Một câu cũng không nói ra được.
Uyển Uyển quỳ trên mặt đất.
Khóc đến hoa lê đẫm mưa.
Không ngừng dập đầu.
“Nương nương thứ tội.”
“Thần nữ chỉ là quá sợ hãi.”
“Tỷ tỷ từ nhỏ đã hận thần nữ.”
“Vừa rồi ánh mắt tỷ ấy nhìn thần nữ như muốn giết người.”
“Thần nữ nhất thời hồ đồ…”
Nàng vẫn đang nói dối.
Ta vốn không hận nàng.
Ta không quan tâm nàng.
Cũng không để tâm đến nàng.
Bạch gia gia từng nói.
Đừng lãng phí thời gian và tâm trí lên những người không liên quan.
Có thời gian ấy.
Chi bằng học thuộc thêm vài phương thuốc.
Hoàng hậu đến nhìn cũng không muốn nhìn thêm bọn họ nữa.
Người khẽ nâng tay.
“Trường Bình Hầu phu nhân dạy con vô phương.”
“Tước bỏ danh hiệu Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.”
“Nhị tiểu thư Trường Bình Hầu Phủ lừa trên dối dưới.”
“Lập tức cấm túc.”
“Nếu không có ý chỉ của bản cung.”
“Vĩnh viễn không được bước ra khỏi Hầu phủ nửa bước.”
Mẫu thân ngồi sụp xuống đất.
Danh hiệu Cáo mệnh phu nhân là vinh quang nửa đời của bà.
Bây giờ đã mất sạch.
Chaporia
Bình Luận (0)