“Ta xem Trấn Bắc Hầu Phủ còn dám nhận ngươi hay không!”
09
Muốn đánh Đăng Văn Cổ cáo ngự trạng.
Trước tiên phải chịu năm mươi trượng.
Phụ thân là người tiếc mạng.
Đương nhiên ông không đi.
Ông liên hợp với mấy vị Ngự sử thân quen.
Đồng loạt dâng tấu trong buổi chầu sớm.
Nói ta bất trung bất hiếu.
Bản tính bạc bẽo.
Hoàn toàn không xứng với Thế tử Trấn Bắc Hầu.
Hoàng đế bị bọn họ làm phiền đến đau đầu.
Dứt khoát triệu tất cả chúng ta vào cung.
Trong đại điện.
Phụ thân và mẫu thân quỳ dưới đất.
Khóc lóc kể tội ta.
Bọn họ nói từ nhỏ ta đã ngang ngược.
Thường xuyên bắt nạt muội muội.
Nói ta học yêu thuật trong đạo quán.
Chuyên dùng để khắc người nhà.
Nói sau khi trở về kinh thành.
Ta cố ý hãm hại Uyển Uyển.
Khiến gia đình tan vỡ.
Hoàng đế nhìn ta.
“Ninh Ninh.”
“Con có gì muốn biện bạch không?”
Ta lắc đầu.
“Không có gì để biện bạch.”
“Ta chỉ tới để trả nợ.”
Ta lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ dày.
Đưa cho thái giám bên cạnh.
“Đây là toàn bộ số tiền Trường Bình Hầu Phủ đã chi cho ta từ khi sinh ra đến năm bảy tuổi.”
“Bao gồm ăn mặc, thuốc men, tiền mời đại phu.”
“Ngay cả tiền công của các ma ma.”
“Ta cũng đã tính rõ ràng.”
“Tổng cộng ba ngàn hai trăm lượng bạc.”
Trong đại điện yên lặng như tờ.
Phụ thân và mẫu thân cũng ngừng khóc.
Mờ mịt nhìn ta.
Ta vỗ tay.
Tạ Từ dẫn theo mấy thị vệ.
Khiêng vào vài chiếc rương lớn.
Rương vừa mở.
Bên trong đều là những lá vàng sáng rực.
Ta chỉ vào số lá vàng ấy.
Từng chữ từng câu nói rõ ràng.
“Chín năm trước.”
“Các người đưa ta lên núi.”
“Để lại mười xe lá vàng.”
“Các người nói.”
“Đó là tiền mua sự rời đi của ta.”
“Chỉ cần ta đi.”
“Muội muội sẽ được sống.”
“Bây giờ ta trả lại tiền cho các người.
”
“Đây là toàn bộ số lá vàng còn lại năm đó.”
“Cộng thêm số tiền mấy năm nay ta chữa bệnh kiếm được trên núi.”
“Tổng cộng năm ngàn lượng vàng.”
“Trừ đi ba ngàn hai trăm lượng bạc mà các người đã dùng để nuôi ta suốt bảy năm.”
“Số còn lại.”
“Coi như ta dùng để mua đứt đoạn huyết thống và tình thân này.”
Sắc mặt phụ thân trắng bệch.
Ông đột ngột đứng bật dậy.
“Ngươi nói nhảm gì vậy?”
“Máu mủ ruột rà.”
“Làm sao có thể dùng tiền bạc để đo đếm!”
Ta nhìn ông.
Ánh mắt vô cùng bình tĩnh.
“Lúc các người coi ta như món hàng rồi đưa đi.”
“Chẳng phải cũng dùng lá vàng để định giá hay sao?”
“Bây giờ tiền hàng thanh toán xong xuôi.”
“Từ nay về sau.”
“Ta sống hay chết.”
“Vinh quang hay nhục nhã.”
“Đều không còn bất cứ quan hệ nào với Trường Bình Hầu Phủ nữa.”
Hoàng đế lật xem sổ sách.
Lạnh lùng hừ một tiếng.
Người ném mạnh quyển sổ vào đầu phụ thân.
“Trường Bình Hầu!”
“Ngươi còn mặt mũi đứng đây khóc lóc sao?”
“Vì một nữ nhi giả bệnh mà bạc đãi cốt nhục ruột thịt.”
“Quả thực hoang đường đến cực điểm!”
“Truyền ý chỉ của trẫm!”
“Trường Bình Hầu quản gia không nghiêm, phẩm hạnh có khuyết.”
“Giáng xuống tước Bá.”
“Phạt bổng lộc ba năm.”
“Ninh Ninh huệ chất lan tâm, hiểu rõ đại nghĩa.”
“Phong làm Gia Huệ Huyện Chủ.”
“Ban hôn cho Thế tử Trấn Bắc Hầu.”
Tạ Từ siết chặt tay ta.
Chúng ta cùng quỳ xuống tạ ơn.
Lúc đứng dậy.
Ta nhìn thấy mẫu thân ngồi bệt trên mặt đất.
Bà nhìn ta.
Môi run rẩy.
Dường như muốn gọi tên ta.
Nhưng ta không nhìn thêm bà một lần nào nữa.
Lúc bước ra khỏi đại điện.
Ta bỗng nhớ tới một chuyện.
Năm ta bảy tuổi.
Ta quỳ trong tuyết suốt nửa canh giờ.
Đầu gối lạnh tím.
Ngày hôm sau.
Mẫu thân mang tới cho ta một bát chè trôi nước.
Chaporia
Bình Luận (0)