Đó là lần đầu tiên bà tự tay làm chè trôi nước cho ta.
Khi ta ăn.
Bà ngồi bên cạnh nhìn ta.
Ánh mắt rất dịu dàng.
Bà nói:
“Ninh Ninh.”
“Con phải hiểu chuyện.”
“Phải biết thông cảm cho mẫu thân.”
Ta gật đầu.
Bát chè trôi nước ấy rất ngon.
Ngay cả nước ta cũng uống sạch.
Ăn xong.
Mẫu thân nói:
“Đông Noãn Các đã dọn dẹp xong rồi.”
“Chiều nay Uyển Uyển sẽ chuyển vào đó.”
“Con sang Tây Sương ở đi.”
Ta ngẩn người.
Tây Sương vừa nhỏ vừa tối.
Cửa sổ còn lọt gió.
Nhưng ta không nói không muốn.
Bởi vì vừa rồi ta đã ăn chè trôi nước do chính tay mẫu thân làm.
Ta cho rằng mẫu thân yêu thương ta.
Chỉ là Uyển Uyển cần hơn mà thôi.
Sau này ta mới hiểu.
Đó không phải là yêu thương.
Chỉ là thứ bà dùng để đổi lấy sự ngoan ngoãn phục tùng của ta.
Một bát mì.
Đổi lấy Đông Noãn Các của ta.
Một chiếc áo hồ cừu.
Đổi lấy kỷ vật cuối cùng tổ mẫu để lại cho ta.
Mười xe lá vàng.
Đổi lấy chín năm cô độc của ta.
Còn bây giờ.
Bọn họ muốn dùng một cái ôm giả dối.
Đổi lấy Tạ Từ của ta.
Ta sẽ không đổi nữa.
10
Hôn lễ của ta và Tạ Từ được tổ chức vô cùng long trọng.
Mười dặm hồng trang.
Cả kinh thành đều đổ ra xem lễ.
Ngày xuất giá.
Hầu phu nhân Trấn Bắc Hầu tự tay chải tóc cho ta.
Huyền Hư chân nhân và Bạch gia gia cũng từ Ngọc Thanh Quán chạy tới.
Bọn họ ngồi ở vị trí chủ tọa.
Mỉm cười nhìn ta bái đường.
Hôn lễ tiến hành được một nửa.
Bên ngoài bỗng truyền tới tiếng ồn ào.
Thị vệ của Tạ Từ đi vào bẩm báo.
Nói người của Trường Bình Bá Phủ đang gây chuyện ngoài cửa.
Bọn họ quỳ trước cổng lớn Trấn Bắc Hầu Phủ.
Có phụ thân.
Có mẫu thân.
Còn có Uyển Uyển với gương mặt trắng bệch.
Nửa tháng này.
Cuộc sống của bọn họ vô cùng thê thảm.
Sau khi bị giáng tước.
Những kẻ thù chính trị trước kia của phụ thân đều nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng.
Ông đã hoàn toàn bị gạt ra ngoài triều đình.
Hôn sự của Uyển Uyển cũng hoàn toàn đổ vỡ.
Nhị công tử phủ Hộ bộ Thị lang.
Người mà trước kia mẫu thân luôn hết lời ca ngợi là lương phối.
Sau khi nghe tin Uyển Uyển bị Hoàng hậu cấm túc, thanh danh mất sạch.
Phủ Thị lang lập tức phái người tới từ hôn.
Còn công khai tuyên bố.
Trường Bình Bá Phủ lừa gạt người khác trước.
Uyển Uyển không chịu nổi đả kích.
Lần này thật sự ngã bệnh.
Mẫu thân chạy khắp nơi cầu y hỏi thuốc.
Nhưng không ai muốn chữa bệnh cho một tội nữ từng chọc giận Hoàng hậu.
Trong lúc cùng đường.
Bọn họ nhớ tới ta.
Nhớ rằng ta biết y thuật.
Nhớ rằng hiện giờ ta là Gia Huệ Huyện Chủ được sủng ái vô hạn.
Cũng là Thế tử phi tương lai.
“Ninh Ninh!”
“Ninh Ninh, con ra gặp mẫu thân một lần đi!”
Bên ngoài cửa.
Tiếng khóc của mẫu thân vô cùng thê lương.
“Uyển Uyển thật sự sắp không xong rồi!”
“Con cứu nó đi!”
“Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của phụ thân và mẫu thân.”
“Chỉ cần con chịu cứu muội muội.”
“Cho dù muốn mạng của chúng ta cũng được!”
Ta mặc hỷ phục đỏ rực.
Đi tới trước cổng phủ.
Cánh cổng mở ra.
Bên ngoài đang lất phất mưa.
Ba người họ quỳ trong bùn nước.
Toàn thân ướt đẫm.
Chật vật không chịu nổi.
Không còn chút dáng vẻ cao cao tại thượng của Hầu phủ năm xưa nữa.
Vừa nhìn thấy ta.
Mẫu thân liền bò tới.
Muốn ôm lấy chân ta.
Thị vệ lập tức rút đao chặn bà lại.
Bà chỉ có thể quỳ cách ta vài bước.
Liều mạng dập đầu.
“Ninh Ninh.”
“Mẫu thân sai rồi.”
“Mẫu thân thật sự biết sai rồi.”
“Thật ra mẫu thân yêu con.”
“Chỉ là muội muội con quá đáng thương.”
“Cho nên mẫu thân mới thiên vị.”
Chaporia
Bình Luận (0)