“Đừng có ham chơi, phải chăm sóc tỷ tỷ của ngươi cho tốt.”
Ta ngồi nép sát vào trưởng tỷ.
Buồn bã gật đầu.
Kiếp trước, trước khi xuất giá, trưởng tỷ chưa từng đến biệt viện của Thái tử.
Tỷ ấy gả vào Đông Cung đúng lúc hoa sen non mới chớm nở.
Ta không dám đa tâm, cũng không dám nghi ngờ liệu Thái tử vẫn còn để bụng chuyện ở chùa Từ Ân hay không.
Nhưng suốt dọc đường đi.
Trông Thái tử vẫn ân cần, dịu dàng.
Trưởng tỷ cũng bẽn lẽn, tình tứ.
Tình cảm của họ dường như chẳng có gì thay đổi.
Ta thầm suy đoán, biến cố này có lẽ là vì Huyền Triệt mà ra.
…
Thái tử công vụ bận rộn.
Đưa tỷ tỷ đến nơi, ngay trong ngày phải quay về kinh thành.
Đưa mắt nhìn xe ngựa của ngài đi khuất.
Trưởng tỷ vỗ vỗ tay ta.
“Muội cũng đi nghỉ đi.”
Thái tử không có mặt ở đó, tỷ ấy cuối cùng cũng trút bỏ được sự phòng bị.
Giữa đôi mày lại phủ lên một tầng sầu muộn.
Ta vờ như không hay biết gì, tự mình đi nghỉ ngơi.
12
Đêm trăng.
Ta tham mát uống hơi nhiều nước trái cây.
Nên đêm đó trằn trọc không sao ngủ được.
Đành phải dạo bước trong vườn, giết thời gian.
Nào ngờ dưới bóng hoa,
Ta bất ngờ bắt gặp trưởng tỷ đang lén gặp Huyền Triệt.
“Nếu ta nói, ta đối với nàng hoàn toàn không phải lòng từ bi.”
“Mà đều là tà niệm trần tục thì sao?”
Ánh trăng kéo dài bóng hình hắn.
Phật tử vẫn một thân tăng bào trắng, toàn thân không vương bụi trần.
Nhưng lại đang nắm lấy tay tỷ ấy.
Đặt lên môi khẽ hôn, giống như đang nâng niu thánh vật vô thượng.
Trưởng tỷ toàn thân run rẩy.
Đột nhiên, tăng nhân kia ngước mắt lên.
Ánh mắt sắc bén như mũi tên lạnh lẽo.
Xuyên qua nhánh hoa, đinh chặt lên mặt ta.
Ta sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
…
Hắn đúng là điên rồi!
Đây là biệt viện của Thái tử.
Trưởng tỷ vừa đến, hắn đã không kiềm chế được nỗi tương tư, nửa đêm lén lút đến tìm tỷ ấy.
Ta thổi tắt nến.
Đóng kín mít cửa chính lẫn cửa sổ.
Chui vội vào trong màn, không dám ho he một tiếng.
Trong lòng vô cùng ảo não.
Mấy ngày nay, Huyền Triệt bị trưởng tỷ câu mất hồn phách, không hề để mắt tới ta.
Vậy mà ta lại va phải chuyện tư tình của hắn.
Dưới sự nghi kỵ của hắn.
Chẳng biết hắn sẽ dùng cách nào để đối phó với ta đây.
Kinh thành này không thể ở lại được nữa!
Phải nhanh chóng rời đi thôi.
Ta thầm tính toán trong lòng.
Chỉ e là không đợi được thư hồi âm của tổ mẫu rồi.
Vẫn nên tự mình nghĩ cách trốn đi trước vậy.
Đang mơ mơ màng màng suy nghĩ.
Cơn buồn ngủ ập đến.
Ta chợp mắt một lúc, bỗng giật mình tỉnh giấc vì một cơn gió đêm thổi lùa qua cửa sổ.
… Sao lại có gió?
Ta mở mắt.
Liền thấy một bóng người, lặng lẽ đứng sừng sững trước giường.
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Ký ức như ác mộng sống lại.
Hơi thở cũng ngưng trệ.
Ta quá quen thuộc với người đó.
Cho dù chỉ là một bóng hình.
“Nàng vậy mà vẫn ngủ được.”
Chuỗi Phật châu bằng ngọc trong tay Huyền Triệt phát ra những tiếng lạch cạch khe khẽ.
Giọng hắn bình thản.
Không nghe ra chút hỉ nộ nào.
Mồ hôi lạnh toàn thân bị gió thổi qua, buốt tận xương tủy.
Ta run rẩy thò tay ra sờ soạng tìm chiếc gối sứ.
Bất chấp tất cả ném thẳng vào hắn.
Đồng thời, chân trần chạy thục mạng ra ngoài.
Tìm được trưởng tỷ là có thể được cứu rồi!
Phía sau lưng.
Ngón tay lạnh lẽo túm lấy cổ áo sau gáy ta.
Giật mạnh ta lại.
“Ngu Nhị tiểu thư, chột dạ đến vậy sao.”
“Xem ra, là thật sự đã làm trái lời khuyên can của bần tăng rồi.”
Ta bị ép phải dựa vào bệ cửa sổ.
Trái tim đập thình thịch liên hồi.
Đã không còn đường lui nữa.
“Không có! Ta chưa làm gì cả!”
Ta cố gắng vùng vẫy thoát khỏi bàn tay to lớn của hắn đang kẹp chặt lấy ta.
Hắn lại càng ép tới gần hơn.
Giam ta chặt trước ngực hắn.
Dưới ánh trăng, bóng hai người quấn quýt lấy nhau.
Chaporia
Bình Luận (0)