Giống như ân oán không thể tháo gỡ từ kiếp trước.
Ta từ từ ngừng giãy giụa, tuyệt vọng hỏi:
“Rốt cuộc ngài muốn thế nào?”
Hắn yên lặng nhìn chằm chằm ta.
Lạnh lùng nhìn nước mắt của ta, lăn dài trên má.
13
Thực ra, kiếp trước…
Ta từng thích hắn.
Sau khi thành thân, chúng ta chung sống vài năm, dần dần hòa hợp.
Thành thật mà nói, gả cho hắn cũng coi như không tệ.
Hậu viện của hắn chỉ có mình ta.
Không cần phải đối phó với những mối quan hệ rối ren trong hậu trạch, ta có thể tùy ý làm chính mình.
Ta tự đào đất sét, nung thành những chiếc bát nhỏ hình chó mèo.
Đặt trên bệ cửa sổ.
Trồng cỏ xanh lên, mọc thành một đám nhỏ nhắn, trông cực kỳ đáng yêu.
Ta chẻ nan tre, làm diều giấy.
Vào những ngày xuân có gió, mang ra sân thả.
Ta còn biết đan con cào cào bằng cỏ xanh.
Sau đó đan thêm một chiếc giỏ trúc nhỏ xíu, cắm đầy các loại hoa dại lên đó, treo dưới mái hiên.
Gió thổi qua.
Chuông trúc bên dưới vang lên tiếng leng keng vui tai.
Ta còn biết vẽ tranh.
Mèo, chó, vẹt nhỏ.
Nét vẽ hoang dã, chẳng theo một trường phái nào.
Tùy hứng vẽ, tùy hứng treo.
Tất cả những thứ mà mẫu thân thường mắng là không thể bước lên chốn đài các.
Ta đều có thể tùy tâm sở dục mà làm.
Lúc tâm tình vui vẻ.
Huyền Triệt sẽ cùng ta đi thả diều.
Cùng ta nướng hạt dẻ vào những buổi chiều tuyết rơi.
Hắn bắt đầu nghiêm túc lắng nghe ta nói chuyện.
Thỉnh thoảng, lại mỉm cười với ta.
Ta đã luôn tưởng rằng, chúng ta sẽ cứ thế cùng nhau bạc đầu.
Chỉ tiếc là sau này.
Hắn vì trưởng tỷ mà nhập ma.
…
Ngón tay hắn cuối cùng cũng buông ta ra.
Cười gằn.
Cả người hắn lại chìm vào trong bóng tối.
“Bây giờ mới biết sợ sao?”
“Lúc xúi giục tỷ tỷ nàng, sao không thấy sợ?”
Ta mấp máy môi.
Cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng.
Người đời chỉ muốn nghe những gì họ muốn nghe.
Họ không nhìn thấy sự thật.
Cửa phòng bị mở tung.
Tăng bào của hắn được ánh trăng chiếu rọi, hệt như bông tuyết trắng muốt.
“Ngu Ý, đừng để ta gặp lại nàng nữa.”
“Nếu không, đó sẽ là tử kỳ của nàng.”
14
Trưởng tỷ bị nhiễm phong hàn.
Ta đến thăm tỷ ấy.
Tỷ ấy gầy đi một chút.
Sầu muộn giữa hàng mày càng sâu thêm.
Trong vườn, hoa hải đường rụng đỏ rực một góc.
Tỷ ấy gục đầu lên vai ta.
Rơi lệ.
“Ta phải làm sao bây giờ, A Ý.”
Sợ tai vách mạch rừng, đến tiếng nấc nghẹn cũng không dám phát ra.
Phật tử đêm khuya tới tìm để bộc lộ tâm ý.
Tỷ ấy không thể tiếp tục vờ như không thấy, không nghe nữa.
Cũng không thể dùng lòng từ bi để bao biện cho sự chung đụng của bọn họ nữa.
Ta nhẹ nhàng ôm lấy tỷ ấy.
Ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn u ám.
Đã mấy ngày không thấy ánh mặt trời rồi.
Ta hỏi tỷ ấy: “Trong lòng A tỷ thích ai nhất?”
Trưởng tỷ nín thở.
“Huyền Triệt ngài ấy… đã từng cứu mạng ta, lại giúp ta giải được tử kiếp.”
“Ngài ấy đối xử với ta rất tốt.”
“Là thật sự rất tốt.”
Giọng tỷ ấy trở nên cực kỳ nhỏ.
Ánh mắt dịu dàng rơi trên những ngón tay của chính mình.
Giống như có một con bướm đang khẽ rung cánh đậu trên đó vậy.
Rất ít nữ tử nào có thể không rung động nhỉ?
Thần phật trên đài cao, chỉ vì nàng mà cúi đầu.
Vì nàng mà che chắn mưa gió thế gian.
Vì nàng mà bước vào vạn trượng hồng trần.
“Nhưng mà, ta không thể…”
Trưởng tỷ bấu chặt đầu ngón tay, vẻ mặt vừa vỡ vụn vừa giằng xé.
Cái danh yêu nữ quyến rũ thánh tăng rơi xuống thần đàn.
Tỷ ấy không gánh vác nổi.
Hiện tại đang có một con đường bằng phẳng, ung dung hơn, tương lai xem ra còn vô cùng vinh quang.
Tại sao lại không chọn chứ?
Trưởng tỷ thở dài một tiếng, mọi cảm xúc trong mắt dần bình ổn lại.
Tỷ ấy vuốt ve má ta.
“Tóm lại, mọi chuyện sẽ nhanh chóng có kết quả thôi.”
Tỷ ấy dặn dò ta.
Đêm Sóc nguyệt (mùng một âm lịch), tuyệt đối đừng ngủ.
Chaporia
Bình Luận (0)