Ta không dám hỏi, cũng không dám nói.
Chỉ dám lúc người ta bưng đĩa thịt nướng tới hỏi ta:
“Muội muội, thịt cừu chừng này đủ chưa?”
Ngẩng đầu lên đáp lại một câu:
“Cho thêm ít đùi cừu nữa đi.”
…
Đến huyện Thanh Xuyên.
Cuối cùng chúng ta cũng dò la được tin tức.
Chuyện biệt viện Thái tử ở kinh thành bị thổ phỉ tấn công, đã ngã ngũ.
Nghe nói hộ vệ chết hết một nửa.
Biệt viện cháy rụi không còn hình thù.
Vàng bạc cũng bị cướp đi không ít.
“Vậy, vị Thái tử phi tương lai thì sao?”
Ta nín thở hỏi.
“Thì chẳng phải người ta hay nói là phúc lớn mạng lớn đó sao?”
“Vị đại tiểu thư nhà họ Ngu đó trốn mãi trong mật thất, tuy bị sặc khói một chút, nhưng không có gì đáng ngại.”
“Nghe đồn sau khi Thái tử biết chuyện, đã phi ngựa trắng đêm, lúc nhìn thấy Ngu tiểu thư thậm chí còn đỏ cả hốc mắt.”
“Đúng là người hữu tình cuối cùng cũng nên duyên mà…”
Ta dùng thìa khuấy khuấy bát canh trước mặt.
Xem ra.
Trưởng tỷ đã đưa ra lựa chọn của mình.
Huyền Triệt đã tốn bao nhiêu tâm tư, bày ra ván cờ lớn như vậy để giúp tỷ ấy thoát thân.
Nhưng cuối cùng, tỷ ấy vẫn gả cho Thái tử.
Chuyện này thì ta chẳng thể nào xúi giục được rồi.
“À, đúng rồi.”
“Đại sự mới nhất ở kinh thành, Huyền Triệt Thiền sư đã hoàn tục rồi! Hiện tại đã khôi phục thân phận Thất hoàng tử, phong hiệu Kỳ vương.”
Chu Hành ném mấy đồng tiền đồng lên bàn.
Kéo tay ta bước ra cửa.
“Được rồi, ai mà rảnh rỗi đi nghe mấy chuyện nhảm nhí hòa thượng hoàn tục làm gì?”
17
Chu Hành không đưa ta về Ninh Châu.
Bởi vì chiến tranh nổ ra.
Để lánh nạn, hắn đành phải đưa ta vòng qua Ích Châu trước, rồi đến Gia Châu tính toán tiếp.
Lúc tá túc trong miếu hoang.
Hắn nhìn chằm chằm mặt ta.
Cau mày thật chặt.
“Bây giờ ngẫm lại, phi vụ làm ăn này của ta tính kiểu gì cũng lỗ vốn rồi.”
Ta mới không thèm mắc mưu hắn.
“Ta tự mang theo tiền mà, là huynh bảo không được tiêu đó chứ.”
Số vàng thỏi mang ra từ biệt viện Thái tử, đã được nấu chảy đúc thành từng thỏi vàng nhỏ xíu rồi.
Cứ tiêu từng chút một, cuộc sống của chúng ta sẽ thoải mái hơn nhiều.
Hắn tức đến phì cười.
“Cô nãi nãi của tôi ơi, chúng ta đang đi chạy nạn đấy.”
“Nàng lôi ra một túi vàng, là chê mạng mình quá dài sao?”
…
Nghe đồn, Thất hoàng tử Kỳ vương – vị Phật tử hoàn tục ở kinh thành, và Thái tử vì tranh đoạt ngôi vị trữ quân.
Đánh nhau đến long trời lở đất.
Khắp nơi chiến hỏa liên miên.
Vốn dĩ Kỳ vương đang chiếm thượng phong.
Nhưng không hiểu sao, chuyện hắn định mưu phản lại bị tiết lộ từ trước.
Hoàng đế mang theo thân binh đích thân ra tay trấn áp.
Chỉ sau một đêm, Huyền Triệt cùng vây cánh của hắn, đều trở thành dư đảng của nghịch vương.
Thế nhưng Thái tử cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.
Bị thủ hạ của Kỳ vương cắn trả, lôi ra vô số vụ án cũ thâm độc đẫm máu.
Khiến lão Hoàng đế tức giận ngất lịm đi mấy lần.
Cuối cùng, ngược lại Trường Tín Vương – người trước nay luôn trầm mặc, không lộ diện.
Lại dần chiếm được lòng dân và đại nghĩa.
Gia Châu quá xa.
Chẳng quản tới những con người và sự việc ở kinh thành.
Ta và Chu Hành ở đây thấm thoắt đã hai năm rưỡi.
Sau khi Trường Tín Vương đăng cơ, thiên hạ dần dần bình định.
Chúng ta liền dự tính trở về Ninh Châu thăm tổ mẫu.
Chu Hành vốn không vui vẻ gì.
“Tổ tông ơi, nàng đang mang thai, hay là cứ ở đây sinh con xong rồi hẵng về.”
Vậy phải đợi nửa năm nữa lận.
Ta không đồng ý.
Thân thể ta trước nay luôn khỏe mạnh.
Trải qua biết bao sương gió dọc đường cùng Chu Hành đi nam về bắc lâu như vậy, ngay cả cảm mạo cũng chưa từng mắc phải.
Hơn nữa trong những bức thư gần đây của tổ mẫu.
Luôn tỏ rõ sự nhớ nhung ta, bức thư nào cũng giục hỏi ngày về.
Lúc loạn lạc, ta không ở bên cạnh bà.
Dù thỉnh thoảng vẫn có thư nhà gửi về báo bình an.
Chaporia
Bình Luận (0)