20px

Nhưng ta thực sự lo lắng cho sức khỏe của bà.

Chu Hành không cản nổi ta.

Đành phải thuê một cỗ xe bò.

May mà thiên hạ đã thái bình, đường sá cũng dễ đi hơn.

Chưa đầy hai tháng, chúng ta đã về đến Ninh Châu.

18

Tháng sáu trời nắng ráo.

Ta quay về ngôi nhà cũ từng sống thuở nhỏ.

Dưới giàn nho xanh mát rượi.

Ta nhìn thấy tổ mẫu với mái tóc đã điểm hoa râm.

Và bên cạnh tổ mẫu.

Là Huyền Triệt đang ngồi cùng bà dùng trà bánh.

Tổ mẫu ôm lấy ta mừng mừng tủi tủi.

“Lúc đi vẫn còn là một cô nương nhỏ bé, khi về đã sắp làm mẹ rồi.”

Lại quay sang mắng Chu Hành.

“Ta bảo ngươi hộ tống A Ý về, ngươi hộ tống cái kiểu gì vậy hả?”

Bà lại nhỏ giọng hỏi ta.

“Tổ mẫu đích thân làm món cá kho hồng thiêu cho con.”

“Con có ăn thịt vịt không?”

“Khẩu vị của phu quân con thế nào? Có biết ăn cay không?”

Ngồi hàn huyên một lúc.

Bà cụ vui vẻ ra mặt, đi lo liệu chuẩn bị yến tiệc gia đình.

Gió lùa qua giàn nho.

Ánh mắt Huyền Triệt dừng lại trên cái bụng đã nhô cao của ta.

Hắn vẫn ngồi ngay ngắn, bất động.

Chỉ là chuỗi Phật châu trong tay bị hắn siết chặt.

Hắn đã hoàn tục, tóc cũng đã mọc dài ra.

Dáng vẻ dường như giống hệt người mà ta từng quen thuộc ở kiếp trước.

Có điều khí chất càng trở nên thâm trầm, u uất.

Tổ mẫu giới thiệu hắn là biểu huynh họ hàng xa của ta.

Ta huých huých Chu Hành.

“Huynh cũng qua bên tổ mẫu giúp một tay đi.”

Hắn đứng im không nhúc nhích, căng thẳng hỏi ta.

“Ta quay lại thì nương tử vẫn là của ta chứ?”

Dù không quen biết Huyền Triệt.

Nhưng hắn đã nhạy bén nhận ra luồng sóng ngầm giữa hai chúng ta.

Ta hôn một cái lên khóe môi hắn.

“Đương nhiên rồi.”

Chu Hành lúc này mới mãn nguyện rời đi.

Chỉ còn lại ta và Huyền Triệt.

Người ta yêu, và người yêu ta đều đang ở bên cạnh.

Ta gặp lại hắn, đã không còn gì phải sợ hãi nữa.

“Tổ mẫu ta đã lớn tuổi, phu quân ta là người vô tội.

“Phật tử nếu có chỉ giáo gì, xin cứ nhắm thẳng vào ta.”

19

Ngón tay Huyền Triệt siết chặt.

Chậm rãi đáp lời ta.

“A Ý, ta không có chỉ giáo gì, chỉ muốn gặp nàng một lần nữa mà thôi.”

Gặp lại ta?

Giữa ta và hắn, còn chuyện gì để nói nữa sao?

Giàn lá xanh mướt lay động trong gió.

“Trong phủ đệ trước kia của chúng ta, cũng có một giàn nho như thế này.”

“Do chính tay nàng trồng.”

Hắn đang nói về chuyện của kiếp trước.

Về sau, ta bị hắn giam lỏng trong Phật đường.

Giàn nho không ai chăm sóc.

Chẳng biết là đã khô héo, hay bị người ta nhổ đi mất rồi.

Huyền Triệt kể cho ta biết, cựu Thái tử đã bị lưu đày.

Hiện tại đã lên đường đến Cung Châu.

Cuối cùng ta vẫn không kiềm chế được, lên tiếng hỏi.

“Vậy còn tỷ tỷ ta?”

Huyền Triệt vẻ mặt bình thản.

“Đi cùng cựu Thái tử.”

Tại sao chứ?

Tỷ ấy chẳng phải là ánh trăng trên đài quỳnh hay sao?

Đời này cuối cùng cũng có cơ hội vươn tay bẻ lấy cành ngọc, tại sao lại rơi vào kết cục như vậy?

Huyền Triệt chậm rãi lần chuỗi Phật châu.

“Ta tự phụ có thể nhìn thấu mọi mưu toán trên thế gian, nhưng mãi mãi không nhìn thấu được chữ tình.”

“Nàng ấy rõ ràng có tình ý với ta.”

“Ta tưởng nàng ấy bị thân phận trói buộc, nên mới hoàn tục, tranh giành ngôi vị trữ quân, muốn để nàng ấy có thể đường đường chính chính ở bên ta.”

“Nhưng nàng ấy vẫn gả cho Thái tử.”

“Thậm chí, còn đem chuyện ta hưng binh báo trước cho phụ hoàng, khiến ta binh bại như núi đổ, phải chạy trốn như chuột lắt.”

Kể lại chuyện cũ như vậy, sắc mặt hắn cũng chẳng có chút gợn sóng nào.

“Sau khi Thái tử bị lưu đày, ta đã từng hỏi nàng ấy, có muốn đi cùng ta không.”

“Nàng ấy từ chối.”

“Rõ ràng người kia đối xử với nàng ấy rất tệ, nàng ấy ở bên hắn cũng không hề vui vẻ, nhưng nàng ấy vẫn chọn hắn.”

“A Ý, tại sao?”

Ta biết, ta hiểu.

Cả một đời của trưởng tỷ, đều bị ánh nhìn của thế tục giam hãm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...