Không phải Lý Thắng Chu tùy tiện chọn cô.
Tôi nhìn vào phòng bệnh.
Giang Ninh đang cúi đầu nhìn bụng mình.
Tôi hỏi Tạ Hành Chu: “Giang Ninh có gì đặc biệt không? Thân thế, ngày sinh, nhóm máu, từng gặp Lý Thắng Chu, từng đi phòng khám tư, từng mất thai?”
Tạ Hành Chu lật hồ sơ.
“Cô ấy từng hiến máu cuống rốn cho một chương trình từ thiện khi còn là sinh viên? Không, cái này không hợp lý, lúc đó cô ấy chưa sinh con.”
Anh dừng lại.
“Có hồ sơ đăng ký hiến tủy, hiến tế bào gốc. Trường đại học tổ chức một đợt lấy mẫu. Đơn vị hợp tác tên là Quỹ An Sinh.”
Tôi nhìn anh.
“Hội An Sinh. Quỹ An Sinh. Trùng hợp?”
Tạ Hành Chu sắc mặt trầm xuống.
“Không giống.”
Tôi nói: “Giang Ninh có thể không phải được chọn vì hiện tại. Mà vì mẫu sinh học của cô ấy đã nằm trong tay Vô Tướng Hội từ nhiều năm trước. Chúng biết thai mệnh của cô ấy sạch.”
Tạ Hành Chu lập tức gọi điện cho cấp dưới.
Tôi nghe anh dặn tra Quỹ An Sinh, tra trường đại học, tra danh sách mẫu.
Cúp máy xong, anh nhìn tôi.
“Thai mệnh sạch nghĩa là gì?”
“Linh hồn đứa bé chưa dính nợ nhân quả nặng. Người mẹ thân thể tương đối sạch, ít bị âm khí bám, cánh cửa thai ổn. Đối với ác hồn muốn nhập thai, kiểu thai này giống nhà mới không có ai ở, vừa ấm vừa dễ sửa theo ý mình.”
Tạ Hành Chu im lặng.
Một lát sau, anh nói: “Cách ví von của cô càng ngày càng khiến người ta khó chịu.”
“Dễ hiểu là được.”
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi rung.
Một tin nhắn lạ.
【Muốn tìm La Bà thì đến chợ Bình An cũ.】
Kèm theo một địa chỉ.
Tôi đưa cho Tạ Hành Chu xem.
Anh hỏi: “Bẫy?”
“Chắc chắn.”
“Đi?”
“Chắc chắn.”
Anh thở ra một hơi.
“Cô có thể thỉnh thoảng chọn phương án bình thường không?”
Tôi nhìn anh.
“Nếu phương án bình thường có tác dụng, anh đã không đứng ở khoa sản bàn với tôi chuyện tử tù nhập thai.”
Tạ Hành Chu không phản bác được.
Chợ Bình An cũ nằm ở phía nam thành phố, đã đóng cửa hơn hai năm vì chuẩn bị phá dỡ. Xung quanh ít dân cư, ban ngày còn có người nhặt phế liệu, ban đêm gần như không ai đến.
Chúng tôi đi lúc chiều tối.
Tôi, Tạ Hành Chu, Lục Minh, thêm bốn cảnh sát mặc thường phục.
Trước khi đi, tôi dặn Giang Ninh ở yên trong bệnh viện, không ngủ một mình, nếu buồn ngủ phải bật ghi âm, trong mơ nghe ai hỏi gì cũng không trả lời. Tôi còn để lại cho cô một sợi chỉ trắng buộc cổ tay, không phải pháp khí mạnh, nhưng có thể nhắc cô tỉnh khi mộng âm kéo đến.
Giang Ninh nắm chặt chỉ trắng.
“Chị Vãn Vãn, nếu em ngủ mà thấy mẹ em thì sao?”
Tôi hỏi: “Mẹ cô còn sống?”
Cô gật đầu.
“Còn. Nhưng ở quê, chưa biết chuyện này.”
“Vậy trong mơ thấy mẹ cô cũng không đáp. Đêm nay bất kỳ ai xuất hiện trong mơ đều đừng tin. Người thật muốn tìm cô sẽ gọi điện ngoài đời, không vào mơ hỏi mượn bụng.”
Giang Ninh gật đầu.
Trình Dịch đứng ngoài cửa muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nói: “Anh sẽ ở đây. Anh không để ai vào.”
Giang Ninh không nhìn anh.
“Hy vọng vậy.”
Tôi rời bệnh viện.
Trên đường đến chợ Bình An cũ, trời bắt đầu âm u.
Lục Minh ngồi ghế sau, nhìn túi pháp khí của tôi.
“Lần này cần chuẩn bị gì?”
Tôi nói: “Gạo nếp, bùa vàng, kéo đồng, chỉ trắng, muối sạch. Nếu gặp bà thầy kia, đừng gọi bà ta là bà, đừng hỏi tên thật, đừng nhận bất kỳ thứ gì bà ta đưa. Đặc biệt là đồ trẻ con.”
Lục Minh ngơ ngác.
“Đồ trẻ con?”
“Nôi, giày nhỏ, vòng bạc, áo yếm, khăn quấn. Những thứ từng dùng để nhận vía trẻ con đều có thể biến thành vật dẫn thai.”
Lục Minh lập tức ghi vào sổ tay.
Tôi nhìn cậu ta.
“Cậu ghi thật à?”
Cậu nghiêm túc đáp: “Sau vài lần, tôi thấy sổ tay còn hữu dụng hơn tự tin.”
Tôi thấy cậu ta nói rất có lý.
Xe dừng trước chợ Bình An cũ.
Cổng chợ rỉ sét đóng một nửa.
Bên trong tối om.
Bảng hiệu “Bình An” rơi mất chữ “An”, chỉ còn chữ “Bình” treo xiêu vẹo, gió thổi qua kêu ken két.
Tôi vừa bước xuống xe đã ngửi thấy mùi.
Mùi sữa bột ẩm mốc.
Mùi hương cháy.
Và mùi máu rất nhạt.
Tạ Hành Chu ra hiệu cho mọi người tản ra.
Chúng tôi bước vào trong chợ.
Hai bên là những ki-ốt bỏ hoang. Cửa cuốn rỉ sét, biển hiệu cũ phủ bụi, vài tấm bạt rách lất phất trong gió. Đi sâu vào trong, chúng tôi thấy một khu bán đồ trẻ em cũ.
Những chiếc xe đẩy em bé phủ bụi xếp thành hàng.
Nôi gỗ, ghế ăn, quần áo sơ sinh, thú bông cũ, vòng bạc trẻ con, tất nhỏ.
Tất cả đều cũ.
Nhưng kỳ lạ là giữa đống đồ bỏ hoang ấy, có một chiếc nôi rất sạch.
Chiếc nôi đặt giữa lối đi.
Bên trong lót chăn đỏ.
Trên chăn có một tờ giấy.
Tôi không lại gần.
Tạ Hành Chu dùng gậy gạt tờ giấy ra.
Trên giấy viết bằng mực đỏ:
Muốn giữ thai, lấy mạng đổi mạng.
Lục Minh thấp giọng mắng: “Đám này không biết viết gì mới mẻ hơn à? Lúc nào cũng đổi mạng.”
Tôi nhìn chiếc nôi.
Trong nôi không có trẻ con.
Nhưng chăn đỏ đang phập phồng.
Như có thứ gì đó rất nhỏ đang thở bên dưới.
Tôi nói: “Đừng chạm.”
Nhưng đã muộn.
Chaporia
Bình Luận (0)