“Câm miệng.”

“Lý Thắng Nam, cô không phải đứa bé trong bụng Giang Ninh.”

“Câm miệng!”

“Lý Thắng Nam, người chết không thể dựa vào hại thai nhi để sống lại.”

Cô ta gào lên, tiếng gào không giống người.

Đèn phòng gặp chớp tắt.

Tôi thấy phía sau cô ta xuất hiện một bóng đen phụ nữ khổng lồ, bụng trống rỗng, trong bụng treo rất nhiều búp bê vải bị khâu mắt.

Tạ Hành Chu lập tức chắn trước tôi.

Nhưng Lý Thắng Chu bỗng cười.

Cô ta lau khóe miệng, nhìn tôi đầy ác ý.

“Cô gọi tên tôi thì sao? Tôi đã ký thai khế rồi. Đêm nay giờ Tý, pháp trường cũ sẽ mở. Cô bảo Giang Ninh đừng trả lời? Vô dụng. Một người mẹ sợ mất con sẽ trả lời thôi.”

Tôi nhíu mày.

Cô ta cười càng sâu.

“La Bà sẽ cho cô ta nghe tiếng tim thai yếu đi. Cô ta sẽ thấy con mình khóc. Cô ta sẽ nghe bác sĩ nói nếu không mượn mệnh, đứa bé sẽ chết. Cô đoán cô ta chịu được không?”

Tôi đứng dậy.

“Cô quá tin vào nỗi sợ của người mẹ.”

Lý Thắng Chu nhìn tôi.

“Cô không hiểu đâu. Cô không có con.”

Lại là câu đó.

Mấy vụ gần đây, hình như phản diện rất thích dùng những trải nghiệm tôi không có để chứng minh họ có quyền hại người.

Tôi cúi người, nhìn thẳng cô ta.

“Tôi không có con. Nhưng tôi biết một chuyện rất đơn giản. Người mẹ yêu con không có nghĩa sẽ cho quỷ vào thay con. Còn cô, cô không phải mẹ của đứa bé nào nữa. Cô chỉ là một tử tù không chịu chết.”

Lý Thắng Chu nhìn tôi chằm chằm.

Bỗng nhiên, cô ta cười.

“Vậy đêm nay gặp.”

Cô ta giơ tay, đặt lên bụng mình.

Rõ ràng bụng cô ta phẳng.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, từ bụng cô ta vang lên ba tiếng gõ.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

________________________________________

7. Pháp trường cũ

Lý Thắng Chu bị đưa đi.

Tôi và Tạ Hành Chu rời phòng gặp.

Ngoài hành lang, ánh sáng trắng lạnh chiếu lên tường, làm bóng người kéo dài.

Tạ Hành Chu hỏi: “Cô thấy gì?”

Tôi nói: “Cô ta chưa hoàn toàn thành quỷ. Vẫn là người sống sắp chết. Nhưng thai khế đã ăn vào hồn. Một khi cô ta tắt thở, hồn sẽ không đi âm phủ mà đi pháp trường cũ.”

“Vì sao không đi thẳng đến Giang Ninh?”

“Cô ta cần bỏ tên tử tù. Lý Thắng Chu bị luật nhân gian phán chết, cái tên đó bị khóa. Muốn hoàn dương, cô ta phải dùng tên Lý Thắng Nam. Pháp trường cũ là nơi Hội An Sinh từng chôn tên của cô ta.”

Tạ Hành Chu nhíu mày.

“Chôn tên?”

“Đổi tên không chỉ là giấy tờ. Với tà thuật, tên từng dùng có thể bị chôn thành một cái neo. Cô ta muốn từ tử tù biến thành quỷ tử, phải đi qua cái neo đó.

Lục Minh gọi đến ngay lúc ấy.

Giọng cậu rất căng.

“Đội trưởng, cô Lâm, pháp trường cũ có vấn đề. Chúng tôi tìm được một căn nhà bỏ hoang phía sau, dưới nền có rất nhiều hũ sứ nhỏ. Trên mỗi hũ đều viết tên phụ nữ. Có một hũ viết Lý Thắng Nam.”

Tôi và Tạ Hành Chu nhìn nhau.

Tôi nói: “Đừng mở hũ. Chờ chúng tôi.”

Pháp trường cũ nằm ở rìa phía tây thành phố.

Nhiều năm trước nơi đó từng là khu xử bắn cũ, sau bị bỏ hoang, xung quanh cây cỏ mọc um tùm, người dân gần đó hiếm khi đi ngang vào ban đêm.

Chúng tôi đến nơi lúc chiều muộn.

Trời xám xịt.

Gió thổi qua bãi đất hoang, cỏ khô rung lên từng lớp.

Xa xa có một bức tường đổ, trên tường còn sót vài dòng khẩu hiệu cũ mờ không đọc rõ.

Lục Minh đứng ngoài căn nhà bỏ hoang, mặt rất khó coi.

“Bên trong nhiều hũ lắm. Tôi nhìn thôi đã muốn nghỉ việc.”

Tôi vỗ vai cậu ta.

“Cậu chống được đến giờ là tiến bộ lớn.”

Cậu ta không vui hơn.

Căn nhà bỏ hoang vốn là kho dụng cụ cũ của pháp trường.

Nền xi măng bị đào lên một góc.

Bên dưới là lớp đất đen.

Trong đất chôn từng hũ sứ nhỏ, xếp thành hình một bào thai cuộn mình.

Mỗi hũ dán giấy vàng.

Trên giấy là tên phụ nữ.

Có tên đã mờ.

Có tên còn mới.

Tôi nhìn quanh.

“Đây không chỉ là nơi chôn tên Lý Thắng Nam. Đây là thai danh trận.”

Lục Minh hỏi: “Thai danh là gì?”

“Tên của những người từng mất con, từng bị đổi thai, từng bị nghi thức an thai hại. Họ bị lấy oán, lấy tên, lấy máu, chôn ở đây. Trận này không chỉ giúp Lý Thắng Chu. Nó là kho cửa thai của Vô Tướng Hội.”

Tạ Hành Chu sắc mặt lạnh xuống.

“Có thể phá không?”

“Có thể. Nhưng phải tìm hũ chủ trước. Hũ Lý Thắng Nam chỉ là một cái neo. Hũ chủ mới là cửa chính.”

Chúng tôi không dám tùy tiện động vào hũ.

Tôi cầm la bàn nứt đi quanh trận.

Kim la bàn lúc thì chỉ đông, lúc thì chỉ tây, cuối cùng dừng ở giữa hình bào thai.

Ở đó có một khoảng đất trống.

Không có hũ.

Tôi nói: “Đào.”

Cảnh sát đào rất cẩn thận.

Khoảng mười phút sau, xẻng chạm vào vật cứng.

Từ dưới đất lấy ra một chiếc hộp gỗ đen.

Trên hộp không có khóa.

Chỉ có một con mắt không đồng tử khắc ở nắp.

Tôi đặt tay lên hộp.

Lạnh buốt.

Trong đầu vang lên tiếng trẻ sơ sinh khóc, tiếng phụ nữ gào, tiếng người già đọc chú, tiếng kéo cắt qua dây rốn.

Tôi mở hộp.

Bên trong không có hũ.

Chỉ có một cuốn sổ.

Bìa sổ trắng.

Rất giống sổ của Người Giữ Sổ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...