Nhưng nhỏ hơn.

Trên bìa viết bốn chữ:

Sổ Thai Danh.

Tôi mở trang đầu.

Tên đầu tiên là Lý Thắng Nam.

Bên cạnh tên có dòng ghi chú:

Thai mất, oán sinh. Có thể dùng làm quỷ tử mẫu.

Trang thứ hai, thứ ba, thứ tư…

Toàn bộ đều là tên phụ nữ.

Có người mất con.

Có người mất mạng.

Có người bị đổi thai.

Có người bị đánh dấu “cửa sạch”, “cửa yếu”, “cửa dễ mở”.

Tôi lật đến gần cuối.

Thấy tên Giang Ninh.

Ghi chú:

Cửa sạch. Thai yếu nhẹ. Người nhà dễ dẫn. Phù hợp nhập tử tù oán hồn.

Tay tôi siết chặt.

Vô Tướng Hội không chỉ nhắm Giang Ninh ngẫu nhiên.

Chúng đã chọn, ghi chú, đánh giá cô như một căn phòng cho thuê.

Tạ Hành Chu nhìn cuốn sổ, giọng lạnh đến mức khiến người ta run.

“Đây là chứng cứ.”

Tôi nói: “Cũng là pháp khí.”

Tôi vừa định đóng sổ, trang giấy tự lật.

Lật đến trang cuối.

Trang cuối trống.

Nhưng ngay trước mắt tôi, một hàng chữ chậm rãi hiện ra.

Lâm Vãn Chi.

Ghi chú bên cạnh còn chưa viết xong.

Chỉ có bốn chữ.

Cửa thiên chưa…

Chữ cuối bị một vệt máu đen che mất.

Đồng xu cổ trên cổ tay tôi nóng rực.

Tôi lập tức đóng sổ.

Tạ Hành Chu nhìn tôi.

“Cô thấy gì?”

Tôi thở ra.

“Không có gì.”

Anh không tin.

Nhưng không hỏi ngay.

Đúng lúc đó, gió quanh pháp trường đột nhiên dừng.

Không còn tiếng cỏ khô.

Không còn tiếng chim.

Không còn tiếng người.

Tất cả âm thanh như bị rút sạch.

Tôi nhìn đồng hồ.

Hai mươi ba giờ bốn mươi.

Còn hai mươi phút đến giờ Tý.

Nhưng Lý Thắng Chu đáng lẽ sáng mai mới bị thi hành án.

Tạ Hành Chu nhận được điện thoại.

Anh nghe xong, sắc mặt thay đổi.

“Lý Thắng Chu trong trại giam tự sát.”

Tôi đứng bật dậy.

“Thời gian?”

“Hai mươi ba giờ ba mươi chín. Cấp cứu không hiệu quả. Xác nhận tử vong.”

Gió lạnh thổi qua pháp trường.

Tất cả hũ sứ dưới đất đồng loạt rung lên.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Như có vô số người trong hũ đang gõ cửa.

Tôi nhìn Sổ Thai Danh trong tay.

Trang đầu, tên Lý Thắng Nam đỏ lên như máu.

Từ xa, trong bóng tối cuối pháp trường, một người phụ nữ mặc áo tù nhân chậm rãi đi tới.

Cổ cô ta lệch sang một bên.

Mắt mở trừng trừng.

Miệng cười đến tận mang tai.

Lý Thắng Chu chết sớm hơn dự kiến.

Không phải tai nạn.

Là cô ta tự mở cửa.

Cô ta nhìn tôi, giọng khàn đặc:

“Giờ Tý chưa tới.”

“Nhưng tao tới rồi.

________________________________________

8. Quỷ tử nhập thai

Lý Thắng Chu đứng giữa pháp trường cũ.

Không.

Phải gọi cô ta là Lý Thắng Nam.

Cái tên trên Sổ Thai Danh đang đỏ lên, kéo từng sợi máu từ các hũ sứ xung quanh chảy về phía cô ta. Áo tù nhân trên người cô ta dính máu đen, chân không chạm đất, cổ nghiêng một góc không tự nhiên.

Lục Minh giơ súng nhưng tay run.

Tạ Hành Chu lạnh giọng: “Đạn thường vô dụng?”

Tôi đáp: “Bắn vào hũ quanh cô ta. Đừng bắn người.”

Anh lập tức ra lệnh.

Tiếng súng vang lên.

Một hũ sứ bị bắn vỡ.

Tiếng phụ nữ khóc thét vang lên từ trong hũ.

Lý Thắng Chu gào lên, thân hình mờ đi một chút.

Có tác dụng.

Nhưng quá nhiều hũ.

Không thể bắn hết trước khi cô ta xông thai.

Tôi mở Sổ Thai Danh, đặt thẻ trúc số bốn mươi bảy lên trang tên Lý Thắng Nam.

“Lý Thắng Nam, tên cũ đã gọi, đường cũ phải về. Người chết có án, không được nhập thai.”

Lý Thắng Chu cười điên.

“Án? Ai phán tao? Người sống? Trời? Hay cô? Tao bị lấy con, tao bị ép đến đường cùng, tao chỉ muốn sống lại, có gì sai?”

Tôi nói: “Cô muốn sống lại bằng cách cướp thai của người khác. Sai.”

Cô ta nghiến răng.

“Vậy tại sao con tao không được sống?”

“Cô hỏi sai người. Không phải Giang Ninh hại con cô. Không phải đứa bé trong bụng cô ấy hại con cô. Cô tìm sai đối tượng trả thù.”

Lý Thắng Chu im lặng một giây.

Sau đó cô ta cười.

“Không quan trọng nữa. Tao đã chết. Người chết không cần giảng đạo lý.”

Cô ta lao về phía Sổ Thai Danh.

Tôi cắn đầu ngón tay, ấn máu lên trang giấy.

“Đốt tên!”

Trang tên Lý Thắng Nam bốc cháy một góc.

Lý Thắng Chu thét lên.

Nhưng ngay lúc đó, tất cả hũ sứ xung quanh cùng rung mạnh.

Từng cái tên phụ nữ trên hũ sáng lên.

Oán khí của họ tràn ra, dập tắt lửa trên trang giấy.

Tôi hiểu ra.

Không phải chỉ có Lý Thắng Chu.

Cả thai danh trận đều đang giúp cô ta.

Không phải vì những người phụ nữ kia muốn hại Giang Ninh.

Mà vì oán của họ bị Vô Tướng Hội buộc lại, biến thành tường bảo vệ quỷ tử.

Người Giữ Sổ chưa xuất hiện.

Nhưng đây là chữ viết của bà ta.

Bà ta không cần đứng ở đây.

Trận đã đủ.

Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi vang lên.

Giang Ninh gọi video.

Tôi nhận.

Màn hình hiện phòng bệnh.

Giang Ninh nằm trên giường, mồ hôi đầy trán. Bụng cô nhô lên từng chút không tự nhiên, như có thứ đang đẩy từ bên trong. Chỉ trắng trên cổ tay cô đã thấm đen một nửa.

Bên cạnh, Trình Dịch mặt trắng bệch, một tay nắm điện thoại, một tay nắm tay cô.

Giang Ninh thở gấp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...