Một lúc lâu sau.
Tôi mới nghe thấy giọng anh.
“Em nghĩ nhiều rồi.”
Lại là câu nói ấy.
Mỗi lần tôi đau lòng.
Mỗi lần tôi tủi thân.
Mỗi lần tôi muốn một câu trả lời.
Anh đều dùng bốn chữ đó để kết thúc cuộc trò chuyện.
Tôi không đáp.
Chỉ bước đi.
Lần này.
Anh không đuổi theo.
Buổi tối.
Tôi về căn hộ nhỏ của mình.
Vừa mở cửa đã phát hiện trong phòng có người.
Tôi giật mình.
Theo bản năng lùi lại.
Sau đó mới nhìn thấy mẹ tôi đang ngồi trên sofa.
Bà xách theo một túi trái cây.
Nhìn thấy tôi liền đứng dậy.
“Sao con về muộn thế?”
Tôi thở phào.
“Mẹ.”
Mẹ tôi nhìn quanh căn hộ.
“Con thật sự chuyển ra rồi?”
Tôi khẽ gật đầu.
Bà im lặng rất lâu.
Sau đó kéo tôi ngồi xuống.
“Chia tay rồi à?”
Tôi cúi đầu.
Không nói gì.
Mẹ tôi khẽ thở dài.
Bà vuốt tóc tôi.
Động tác dịu dàng như lúc tôi còn nhỏ.
“Không sao.”
“Con gái mẹ xinh đẹp như vậy.”
“Không có người này thì còn người khác.”
Nghe câu ấy.
Sống mũi tôi bất chợt cay xè.
Suốt hai năm qua.
Tôi chưa từng kể cho mẹ biết mình đã yêu đến mức nào.
Cũng chưa từng nói mình đã chịu bao nhiêu tủi thân.
Tôi chỉ luôn nói.
Tôi rất tốt.
Anh ấy rất tốt.
Chúng tôi rất tốt.
Nhưng hóa ra.
Tất cả đều là nói dối.
Tôi ôm lấy mẹ.
Lần đầu tiên bật khóc.
“Mẹ.”
“Con mệt rồi.”
Bàn tay mẹ khẽ run lên.
Bà không hỏi gì nữa.
Chỉ ôm tôi thật chặt.
Mười giờ tối.
Tôi tiễn mẹ xuống lầu.
Vừa quay lại đã nhìn thấy một bóng người đứng dưới ánh đèn đường.
Là Chu Kinh Yến.
Tôi sững người.
Không biết anh đã đứng đó bao lâu.
Cũng không biết anh có nhìn thấy tôi khóc hay không.
Anh bước tới.
Ánh mắt dừng trên đôi mắt đỏ hoe của tôi.
Sắc mặt hơi trầm xuống.
“Khóc rồi?”
Tôi không trả lời.
Anh lại hỏi:
“Mẹ em tới à?”
Tôi vẫn im lặng.
Chu Kinh Yến nhìn tôi một lúc.
Sau đó đưa tới một chiếc túi.
“Tôi mua đồ ăn.”
Tôi cúi đầu nhìn.
Đều là món tôi thích.
Nếu là trước đây.
Chắc chắn tôi sẽ cảm động.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Tôi đẩy chiếc túi trở lại.
“Không cần.”
Anh nhíu mày.
“Khương Chi.”
“Tôi đã tới đây rồi.”
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào mắt anh.
“Rồi sao?”
Anh khựng lại.
Tôi cười nhạt.
“Anh tới đây.”
“Mua đồ ăn.”
“Nói vài câu.”
“Rồi tôi phải cảm động sao?”
Sắc mặt Chu Kinh Yến dần trở nên khó coi.
Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh như vậy.
Tôi tiếp tục.
“Tôi từng sốt bốn mươi độ.”
“Anh ở đâu?”
“Tôi từng một mình truyền nước giữa đêm.
”
“Anh ở đâu?”
“Tôi từng đợi anh đến ba giờ sáng.”
“Anh ở đâu?”
Mỗi câu hỏi.
Sắc mặt anh lại khó coi thêm một phần.
Cuối cùng.
Anh lạnh giọng.
“Em nhất định phải tính toán những chuyện đó sao?”
Tim tôi đau đến bật cười.
Đúng vậy.
Đây chính là Chu Kinh Yến.
Người tôi từng yêu đến chết đi sống lại.
Người tôi từng nghĩ chỉ cần mình cố thêm một chút.
Anh sẽ nhìn thấy tôi.
Nhưng hóa ra.
Trong mắt anh.
Những tổn thương ấy chỉ là tính toán.
Điện thoại của anh bỗng rung lên.
Màn hình sáng lên giữa màn đêm.
Tên người gọi hiện rõ.
Lăng Ngưng.
Tôi nhìn thấy.
Anh cũng nhìn thấy.
Không khí bỗng nhiên yên lặng.
Chu Kinh Yến nhíu mày.
Ngón tay dừng trên màn hình.
Tôi cười.
Lùi về sau một bước.
“Hai năm rồi.”
“Tôi chưa từng thắng nổi cô ấy.”
Nói xong.
Tôi xoay người đi vào trong tòa nhà.
Phía sau.
Điện thoại vẫn không ngừng rung lên.
Ting.
Ting.
Ting.
Giống như đang nhắc nhở tôi.
Thứ tôi cố giữ suốt hai năm.
Từ đầu đến cuối.
Chưa từng thuộc về mình.
Chương 5
Sau đêm đó, Chu Kinh Yến không xuất hiện nữa.
Nhưng tôi biết.
Anh vẫn chưa từ bỏ.
Bởi vì mỗi ngày khi tan làm, tôi đều có thể nhìn thấy chiếc Bentley màu đen đỗ ở bên kia đường.
Không tiến tới.
Không quấy rầy.
Chỉ lặng lẽ đứng đó.
Giống như một cái bóng.
Tôi không để ý.
Hoặc nói đúng hơn.
Tôi ép bản thân không để ý.
Dù sao suốt hai năm qua.
Người chủ động vẫn luôn là tôi.
Bây giờ cũng đến lúc anh nếm thử cảm giác bị phớt lờ.
Một tuần sau.
Tôi đang họp thì nhận được điện thoại từ bệnh viện.
Mẹ tôi ngất xỉu khi đi chợ.
May mắn người dân xung quanh phát hiện kịp thời.
Tôi lập tức xin nghỉ.
Lao thẳng tới bệnh viện.
Khi chạy đến nơi.
Mẹ tôi đang nằm trên giường bệnh.
Sắc mặt hơi tái.
Trên tay còn cắm kim truyền dịch.
Bác sĩ nói không có vấn đề lớn.
Chỉ là huyết áp tụt cộng thêm lao lực quá độ.
Tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Tôi ngồi bên giường.
Nắm lấy tay mẹ.
Mãi đến khi bà tỉnh lại.
Nhìn thấy tôi.
Điều đầu tiên bà nói là:
“Con khóc rồi à?”
Tôi lắc đầu.
“Không có.”
Mẹ tôi bật cười.
“Con gái mẹ từ nhỏ đã vậy.”
“Mỗi lần lo lắng đều nói không sao.”
Nghe vậy.
Mắt tôi lại đỏ lên.
Mẹ tôi nhìn tôi thật lâu.
Sau đó khẽ hỏi:
“Vẫn chưa làm lành à?”
Tôi biết bà đang nói tới ai.
Tôi cúi đầu.
Không trả lời.
Bà thở dài.
“Khương Chi.”
“Con thật sự rất thích cậu ta đúng không?”
Lồng ngực tôi đau nhói.
Giống như có ai đó dùng tay bóp mạnh.
Thật lâu sau.
Tôi mới khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Mẹ tôi im lặng.
Chaporia
Bình Luận (0)