Tôi nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt bà.

Bỗng nhiên không muốn giấu nữa.

Hai năm qua.

Tôi luôn cố tỏ ra hạnh phúc.

Nhưng hóa ra.

Người thân luôn nhìn thấy rõ nhất.

Tôi cúi đầu.

Giọng nói nghẹn lại.

“Mẹ.”

“Con từng nghĩ…”

“Chỉ cần con đủ tốt.”

“Đủ ngoan.”

“Đủ yêu anh ấy.”

“Rồi sẽ có ngày anh ấy yêu con.”

Mẹ tôi siết chặt tay tôi.

Tôi bật cười.

Nước mắt lại rơi xuống.

“Con từng nghĩ anh ấy chỉ là chậm một chút.”

“Con từng nghĩ anh ấy không giỏi thể hiện tình cảm.”

“Con từng nghĩ chỉ cần kiên trì thêm chút nữa.”

“Nhưng hóa ra…”

“Hóa ra người không yêu mình.”

“Dù mình có làm bao nhiêu chuyện.”

“Cũng vô dụng.”

Căn phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Tôi nhớ lại rất nhiều chuyện.

Những chuyện trước đây luôn bị tôi cố tình bỏ qua.

Năm đầu tiên ở bên Chu Kinh Yến.

Sinh nhật tôi.

Anh đang công tác ở nước ngoài.

Tôi ngồi một mình trong nhà hàng.

Chờ từ sáu giờ tối đến mười một giờ đêm.

Bánh kem đã chảy mất hình dạng.

Nhân viên phục vụ nhìn tôi đầy thương hại.

Đến gần nửa đêm.

Tôi mới nhận được tin nhắn của anh.

【Bận.】

Chỉ một chữ.

Không có chúc mừng sinh nhật.

Không có xin lỗi.

Nhưng tôi vẫn tự an ủi.

Anh thật sự bận.

Năm thứ hai.

Tôi bị sốt đến ba mươi chín độ rưỡi.

Nửa đêm tự mình gọi xe tới bệnh viện.

Truyền nước một mình.

Bác sĩ hỏi:

“Bạn trai cô đâu?”

Tôi nhìn điện thoại.

Màn hình vẫn tối đen.

Tôi cười nói:

“Anh ấy đang làm việc.”

Thực ra lúc đó.

Chu Kinh Yến đang tham gia tiệc rượu.

Tôi biết.

Bởi vì Lục Tranh đăng ảnh lên mạng xã hội.

Có lần tôi đau dạ dày.

Đau đến mức ngồi không nổi.

Anh bảo trợ lý mua thuốc mang tới.

Sau đó tiếp tục họp.

Tôi ôm túi thuốc ngồi trên sofa.

Cảm động đến suýt khóc.

Bây giờ nghĩ lại.

Thật buồn cười.

Chỉ vì một chút quan tâm.

Tôi đã tự lừa mình suốt hai năm.

Tôi lau nước mắt.

Mẹ tôi đau lòng ôm lấy tôi.

“Ngốc quá.”

“Con gái mẹ tốt như vậy.”

“Không đáng.”

Tôi gục đầu trên vai bà.

Lần đầu tiên cảm thấy mệt mỏi đến thế.

Giống như một người bơi giữa biển nhiều năm.

Cuối cùng cũng chịu thừa nhận.

Mình sắp chết đuối.

Buổi chiều.

Tôi xuống lầu mua cháo cho mẹ.

Khi đi ra khỏi bệnh viện.

Một chiếc áo khoác đột nhiên phủ lên vai tôi.

Tôi giật mình quay lại.

Là một người đàn ông trẻ tuổi.

Đeo kính gọng bạc.

Khí chất ôn hòa.

“Tôi nhớ cô rất sợ lạnh.”

Tôi nhìn người trước mặt.

Ngây người vài giây.

“Thẩm Dật?”

Anh bật cười.

“Cuối cùng cũng nhớ ra tôi.”

Thẩm Dật là đàn anh thời đại học của tôi.

Sau khi tốt nghiệp ra nước ngoài nhiều năm.

Nghe nói gần đây mới trở về.

Tôi cười.

“Anh về nước lúc nào vậy?”

“Tuần trước.”

Anh nhìn đôi mắt sưng đỏ của tôi.

Rất lịch sự không hỏi gì.

Chỉ nói:

“Đi thôi.”

“Tôi mời cô uống cà phê.”

Tôi lắc đầu.

“Mẹ tôi đang nằm viện.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Dật lập tức biến mất.

“Ở phòng nào?”

“Một lát nữa tôi lên thăm.”

Mười phút sau.

Tôi cùng Thẩm Dật quay lại khu nội trú.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

Không khí thoải mái hơn rất nhiều.

Tôi không biết.

Ở bên kia hành lang.

Có một người đang đứng đó.

Chu Kinh Yến vừa nhận được tin mẹ tôi nhập viện.

Nên vội vàng chạy tới.

Trong tay còn cầm túi trái cây.

Nhưng ngay khoảnh khắc bước tới cửa khoa bệnh.

Anh nhìn thấy tôi.

Cũng nhìn thấy người đàn ông đang khoác áo cho tôi.

Thậm chí còn rất tự nhiên nhận lấy túi đồ từ tay tôi.

Khoảng cách giữa hai người.

Gần đến mức chướng mắt.

Bước chân Chu Kinh Yến dừng lại.

Ánh mắt lập tức lạnh xuống.

Lục Tranh từng nói.

Chu Kinh Yến là kiểu người không biết ghen.

Bởi vì thứ gì thuộc về anh.

Anh đều nắm rất chắc.

Nhưng lúc này.

Nhìn người đàn ông xa lạ đứng bên cạnh tôi.

Trong lòng anh bỗng xuất hiện cảm giác cực kỳ khó chịu.

Giống như thứ gì đó vốn thuộc về mình.

Đang bị người khác chạm vào.

Cùng lúc đó.

Tôi vô tình ngẩng đầu.

Ánh mắt xuyên qua dòng người.

Đối diện với Chu Kinh Yến.

Anh đứng cách đó không xa.

Áo sơ mi đen.

Sắc mặt lạnh lẽo.

Trong tay còn cầm túi trái cây.

Không hiểu vì sao.

Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt ấy.

Tôi có cảm giác.

Chu Kinh Yến đang tức giận.

Rất tức giận.

Nhưng lần này.

Tôi không còn muốn tìm hiểu nguyên nhân nữa.

Chương 6

Chu Kinh Yến đứng ở cuối hành lang rất lâu.

Lâu đến mức tôi và Thẩm Dật đã đi vào phòng bệnh.

Anh vẫn chưa rời đi.

Tôi nhìn thấy.

Nhưng không bước tới.

Cũng không muốn giải thích.

Bởi vì từ đầu đến cuối.

Người cần giải thích chưa bao giờ là tôi.

Mẹ tôi rất thích Thẩm Dật.

Biết anh là đàn anh đại học của tôi, bà lập tức kéo anh ngồi xuống trò chuyện.

Thẩm Dật cũng rất có kiên nhẫn.

Từ công việc đến sức khỏe.

Từ chuyện học năm xưa đến cuộc sống hiện tại.

Không khí trong phòng bệnh trở nên vô cùng dễ chịu.

Trong lúc nói chuyện.

Thẩm Dật thuận tay gọt một quả táo.

Sau đó cắt thành từng miếng nhỏ đặt lên đĩa.

Mẹ tôi cười híp mắt.

“Tiểu Dật à.”

“Cháu vẫn chu đáo như ngày trước.”

Thẩm Dật cười.

“Cháu chỉ là quen chăm sóc người khác thôi.”

Không biết có phải ảo giác hay không.

Khi nói câu ấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...