Tôi đi tới cửa sổ.
Nhìn ánh đèn thành phố bên ngoài.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Chu Kinh Yến.”
“Anh lấy tư cách gì để hỏi tôi?”
Một câu nói.
Khiến đầu dây bên kia hoàn toàn yên lặng.
Rất lâu.
Rất lâu sau.
Tôi mới nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của anh.
Giống như đang cố kìm nén điều gì đó.
Nhưng lần này.
Tôi không muốn biết nữa.
Tôi trực tiếp cúp máy.
Sau đó kéo số mới ấy vào danh sách chặn.
Màn hình tối xuống.
Căn phòng lại trở nên yên tĩnh.
Mà tôi không biết.
Ở đầu bên kia thành phố.
Chu Kinh Yến đang đứng trước cửa sổ sát đất.
Chiếc điện thoại trong tay gần như bị bóp biến dạng.
Lần đầu tiên trong đời.
Anh cảm nhận được thứ gọi là bất lực.
Bởi vì người từng luôn đứng nguyên tại chỗ chờ anh.
Đã thật sự đi xa rồi.
Sau cuộc gặp với Lăng Ngưng, tôi cho rằng mọi chuyện sẽ tạm thời kết thúc.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp cô ta.
Cũng đánh giá thấp sự tò mò của những người xung quanh.
Ba ngày sau.
Tôi vừa bước vào công ty đã cảm nhận được bầu không khí khác thường.
Những người thường chủ động chào hỏi tôi hôm nay lại lảng tránh ánh mắt.
Tiểu Trần ngồi cạnh bàn làm việc.
Vẻ mặt vô cùng khó coi.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy lập tức kéo tôi sang một bên.
“Khương Chi.”
“Cậu lên mạng chưa?”
Tôi khựng lại.
“Chưa.”
Tiểu Trần đưa điện thoại tới.
Trên màn hình là một bài đăng trong diễn đàn nội bộ của giới kinh doanh.
Tiêu đề rất bắt mắt.
【Người thứ ba chen chân giữa thanh mai trúc mã nhiều năm, cuối cùng bị đá văng】
Bên dưới là một đoạn kể chuyện đầy ám chỉ.
Một người đàn ông si tình chờ đợi mối tình đầu nhiều năm.
Trong lúc người yêu cũ ra nước ngoài, có một cô gái khác lợi dụng cơ hội tiếp cận.
Sống chung.
Dính lấy anh ta.
Mưu đồ thay thế vị trí của chính chủ.
Nhưng cuối cùng.
Khi người cũ trở về.
Cô gái kia vẫn phải xám xịt rời đi.
Không ghi tên.
Không ghi họ.
Nhưng những người quen Chu Kinh Yến đều biết bài viết đang nói về ai.
Bình luận phía dưới vô cùng náo nhiệt.
“Đúng là không biết lượng sức.”
“Người thay thế mãi mãi chỉ là người thay thế.”
“Chu tổng cũng đủ kiên nhẫn rồi.”
“Tôi nghe nói cô ta còn ở trong nhà người ta hai năm.”
Tiểu Trần tức giận đến đỏ mặt.
“Quá đáng thật.”
“Tôi biết rõ cậu không phải loại người đó.”
Tôi nhìn màn hình.
Không tức giận.
Cũng không buồn.
Chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Hai năm qua.
Tôi luôn cố giữ thể diện cho Chu Kinh Yến.
Cho dù bị đối xử như thế nào.
Tôi cũng chưa từng nói xấu anh trước mặt bất kỳ ai.
Nhưng người khác lại dễ dàng bóp méo tất cả.
Tiểu Trần lo lắng hỏi:
“Cậu định làm gì?”
Tôi trả điện thoại lại.
“Không làm gì cả.”
Cô ấy sững người.
“Nhưng…”
Tôi cười nhạt.
“Tôi không cần chứng minh mình là ai với những người không quan trọng.”
Buổi chiều.
Tôi đang chỉnh sửa tài liệu thì nhận được điện thoại từ Lục Tranh.
Vừa bắt máy.
Giọng anh ta đã truyền tới.
“Khương Chi.”
“Chuyện trên mạng cô đừng để ý.”
Tôi bật cười.
“Anh gọi để nói chuyện này?”
Lục Tranh im lặng vài giây.
Sau đó thấp giọng.
“Không phải Lão Chu làm.”
Tôi nhìn màn hình máy tính.
Thờ ơ đáp:
“Tôi biết.”
Nếu là Chu Kinh Yến.
Anh sẽ không dùng thủ đoạn như vậy.
Anh chỉ lạnh nhạt.
Chứ không hèn hạ.
Lục Tranh dường như thở phào.
“Cô biết là tốt.”
“Tôi sẽ điều tra.”
Tôi không trả lời.
Bởi vì điều tra hay không.
Đối với tôi cũng không còn ý nghĩa.
Tối hôm đó.
Tôi nhận được lời mời tham gia tiệc sinh nhật của một đối tác.
Người tới rất đông.
Có không ít người quen.
Đương nhiên.
Cũng có Chu Kinh Yến và Lăng Ngưng.
Khi tôi bước vào.
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn tới.
Giống như đang chờ xem kịch.
Lăng Ngưng mặc váy dài màu xanh nhạt.
Đứng bên cạnh Chu Kinh Yến.
Trông rất xứng đôi.
Có người cố ý cười nói:
“Lăng tiểu thư cuối cùng cũng trở về.”
“Chu tổng chờ nhiều năm như vậy cũng đáng.”
Lăng Ngưng đỏ mặt.
Nhẹ nhàng nói:
“Đừng trêu tôi.”
Một người khác lại cười.
“Chúng tôi đâu nói sai.”
“Nghe nói năm đó Chu tổng vì cô mà giữ chiếc nhẫn tới tận bây giờ.”
Nghe tới đây.
Không ít người nhìn về phía tôi.
Trong ánh mắt đầy sự thương hại.
Lăng Ngưng cũng nhìn sang.
Khóe môi mang theo nụ cười yếu ớt.
“Chuyện cũ thôi.”
“Không đáng nhắc nữa.”
Tôi đang định rời đi.
Bỗng nhiên có người mở miệng.
“Khương tiểu thư.”
“Tôi nghe nói cô và Chu tổng từng ở bên nhau?”
Cả đại sảnh lập tức yên lặng.
Rất nhiều ánh mắt sáng lên.
Rõ ràng đang đợi trò hay.
Tôi chậm rãi đặt ly rượu xuống.
“Ừ.”
Người kia lập tức hỏi tiếp:
“Vậy lúc cô ở bên Chu tổng, cô có biết Lăng tiểu thư không?”
Câu hỏi này rất độc.
Nếu tôi nói biết.
Tức là thừa nhận mình chen chân.
Nếu nói không biết.
Sẽ bị cho là cố tình giả ngu.
Tôi nhìn người hỏi.
Sau đó bật cười.
“Biết.”
Đám đông lập tức xôn xao.
Lăng Ngưng hơi siết chặt ngón tay.
Tôi tiếp tục:
“Không chỉ biết.”
“Tôi còn biết rất nhiều chuyện.”
Sắc mặt Lăng Ngưng thay đổi.
Lần đầu tiên.
Nụ cười trên mặt cô ta xuất hiện vết nứt.
“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”
Tôi nhìn cô ta.
Giọng nói bình tĩnh.
Chaporia
Bình Luận (0)