“Ví dụ như năm đó cô ra nước ngoài.”

“Không phải vì bất đắc dĩ.”

“Mà vì bạn trai mới của cô ở đó.”

Cả đại sảnh lập tức im phăng phắc.

Lăng Ngưng tái mặt.

“Cô nói bậy.”

Tôi bật cười.

“Nói bậy sao?”

“Tôi còn nhớ người đó tên Evan.”

“Là con trai một cổ đông lớn của tập đoàn Hằng Thịnh.”

“Một năm sau khi sang nước ngoài.”

“Hai người còn đính hôn.”

“Cần tôi nói tiếp không?”

Sắc mặt Lăng Ngưng trắng bệch.

Chu Kinh Yến cũng khựng lại.

Ánh mắt lập tức nhìn về phía cô ta.

Tôi biết những chuyện này.

Bởi vì năm đó.

Khi còn ở bên anh.

Tôi từng vô tình nhìn thấy tài liệu điều tra mà trợ lý của anh chuẩn bị.

Lúc ấy tôi không hiểu.

Bây giờ mới biết.

Hóa ra Chu Kinh Yến cũng từng điều tra.

Chỉ là anh lựa chọn không nhìn.

Hoặc không muốn tin.

Tôi nhìn thẳng vào Lăng Ngưng.

Từng chữ từng chữ nói rõ ràng:

“Năm đó.”

“Là cô bỏ anh ấy.”

“Không phải anh ấy bỏ cô.”

“Người quay lưng trước là cô.”

“Người chọn người khác cũng là cô.”

“Vậy nên đừng dựng mình thành người bị hại.”

Cả đại sảnh hoàn toàn yên lặng.

Không ai dám lên tiếng.

Bởi vì sắc mặt Chu Kinh Yến lúc này đáng sợ đến cực điểm.

Lăng Ngưng run giọng.

“Kinh Yến…”

Anh không nhìn cô ta.

Chỉ hỏi một câu.

“Có thật không?”

Giọng nói rất nhẹ.

Nhưng ai cũng nghe ra sự lạnh lẽo bên trong.

Lăng Ngưng cắn môi.

Không nói được lời nào.

Khoảnh khắc ấy.

Tôi nhìn thấy ánh mắt Chu Kinh Yến thay đổi.

Giống như bức tượng được thần thánh hóa suốt nhiều năm.

Đột nhiên xuất hiện vết nứt.

Từng chút một.

Sụp đổ.

Tôi không muốn ở lại nữa.

Liền xoay người rời đi.

Trước khi bước ra khỏi cửa.

Tôi nghe thấy phía sau vang lên tiếng ly thủy tinh vỡ nát.

Sau đó là tiếng người hốt hoảng.

Nhưng tôi không quay đầu.

Bởi vì tôi biết.

Có một số giấc mộng.

Đã đến lúc phải tỉnh rồi.

Sau bữa tiệc hôm đó, Lăng Ngưng biến mất khỏi vòng tròn quen thuộc.

Ít nhất là tạm thời.

Nghe nói cô ta khóc rất lâu.

Cũng nghe nói đã tìm Chu Kinh Yến mấy lần.

Nhưng đều bị từ chối.

Những tin đồn ấy truyền đến tai tôi.

Tôi chỉ nghe rồi bỏ qua.

Giống như nghe chuyện của một người xa lạ.

Bởi vì từ đầu đến cuối.

Người khiến tôi đau khổ chưa bao giờ là Lăng Ngưng.

Mà là Chu Kinh Yến.

Một tuần sau.

Tôi tan làm muộn.

Lúc bước ra khỏi tòa nhà văn phòng đã gần mười giờ tối.

Trời đổ mưa.

Mưa không lớn.

Nhưng đủ khiến mặt đường phủ đầy ánh nước.

Tôi đứng dưới mái hiên.

Đang định gọi xe.

Một chiếc ô đen bất ngờ xuất hiện phía trên đầu.

Tôi quay lại.

Là Chu Kinh Yến.

Anh mặc áo sơ mi đen.

Bờ vai đã bị nước mưa làm ướt một nửa.

Rõ ràng đã đứng đây rất lâu.

Tôi hơi khựng lại.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày.

Anh xuất hiện trước mặt tôi mà không mang theo sự kiêu ngạo quen thuộc.

Không có câu:

“Về nhà đi.”

Cũng không có câu:

“Đừng làm loạn nữa.”

Anh chỉ đứng đó.

Lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi thu hồi ánh mắt.

“Anh có việc gì?”

Chu Kinh Yến im lặng vài giây.

Sau đó thấp giọng:

“Tôi muốn nói chuyện.”

“Tôi không muốn.”

Tôi bước sang bên cạnh.

Nhưng anh vẫn đi theo.

Giọng nói khàn hơn trước rất nhiều.

“Khương Chi.”

“Tôi biết rồi.”

Tôi dừng lại.

“Biết gì?”

Anh siết chặt cán ô.

Yết hầu khẽ chuyển động.

“Lăng Ngưng.”

“Tôi biết hết rồi.”

Tôi cười nhạt.

“Vậy thì sao?”

Chu Kinh Yến nhìn tôi.

Lần đầu tiên.

Trong mắt anh xuất hiện cảm giác mệt mỏi.

“Tôi đã cắt đứt với cô ấy.”

Mưa vẫn rơi.

Từng giọt từng giọt đập lên mặt ô.

Tôi nhìn anh.

Không hiểu vì sao.

Bỗng nhiên cảm thấy buồn cười.

Tôi cũng thật sự bật cười.

Chu Kinh Yến khựng lại.

“Tôi nói chuyện này buồn cười lắm sao?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Chỉ là tôi không hiểu.”

“Tại sao anh nghĩ tôi sẽ quan tâm?”

Sắc mặt anh cứng lại.

Tôi nhìn dòng xe cộ phía xa.

Giọng nói rất bình tĩnh.

“Anh cắt đứt với cô ấy.”

“Hay anh quay lại với cô ấy.”

“Đều không liên quan tới tôi.”

Trong mắt Chu Kinh Yến thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

Rất nhanh.

Nhưng tôi vẫn nhìn thấy.

Đó là biểu cảm chưa từng xuất hiện trên gương mặt anh.

Anh dường như muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng.

Chỉ nói:

“Xin lỗi.”

Tôi ngẩn người.

Trong khoảnh khắc.

Tôi thậm chí tưởng mình nghe nhầm.

Chu Kinh Yến.

Người chưa từng cúi đầu.

Người chưa từng nhận sai.

Lại nói xin lỗi.

Anh nhìn tôi.

Giọng nói trầm thấp.

“Xin lỗi.”

“Tôi không biết…”

“Tôi đã làm em tổn thương nhiều như vậy.”

Mưa đêm dường như lớn hơn.

Tôi đứng yên.

Trong lòng lại chẳng có cảm giác vui vẻ nào.

Trước đây.

Tôi từng mong chờ câu xin lỗi này biết bao.

Mong đến phát điên.

Mong đến mất ngủ.

Mong đến bật khóc.

Nhưng khi thật sự nghe được.

Tôi mới phát hiện.

Nó chẳng còn ý nghĩa nữa.

Tôi khẽ cười.

“Chu Kinh Yến.”

“Anh biết điều buồn cười nhất là gì không?”

Anh nhìn tôi.

Tôi nói:

“Tôi từng cho rằng anh không biết.”

“Nhưng bây giờ tôi mới hiểu.”

“Thật ra anh biết.”

Anh khựng lại.

Tôi tiếp tục:

“Anh biết tôi thích anh.”

“Biết tôi chờ anh.”

“Biết tôi đau lòng.”

“Biết tôi tủi thân.”

“Anh chỉ không quan tâm thôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...