Mỗi một câu nói ra.
Sắc mặt anh lại tái đi một chút.
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên đem những lời giấu trong lòng suốt hai năm nói hết ra ngoài.
“Tôi sốt đến gần bốn mươi độ.”
“Anh biết.”
“Tôi ngồi một mình trong bệnh viện.”
“Anh biết.”
“Tôi đợi anh trong ngày sinh nhật.”
“Anh cũng biết.”
“Nhưng anh chưa từng tới.”
Yết hầu Chu Kinh Yến khẽ run.
Tôi bật cười.
Nụ cười vừa chua chát vừa mệt mỏi.
“Anh không yêu tôi muộn.”
“Anh chỉ nhận ra…”
“Tôi sẽ không tiếp tục yêu anh nữa.”
Khoảnh khắc ấy.
Tôi nhìn thấy sắc mặt Chu Kinh Yến trắng bệch.
Giống như vừa bị ai đó đánh mạnh một quyền.
Tối hôm đó.
Sau khi trở về nhà.
Tôi đứng trước cửa sổ rất lâu.
Bên ngoài mưa vẫn rơi.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn.
Người gửi: Chu Kinh Yến.
Tôi vốn định xóa.
Nhưng cuối cùng vẫn mở ra.
Chỉ có một câu.
【Xin lỗi.】
Tôi không trả lời.
Năm phút sau.
Tin nhắn thứ hai xuất hiện.
【Khương Chi.】
【Có phải tôi thật sự rất tệ không?】
Tôi nhìn màn hình.
Bỗng nhiên nhớ tới rất nhiều chuyện.
Nhớ tới ngày đầu tiên gặp anh.
Nhớ tới lần đầu tiên rung động.
Nhớ tới những đêm mất ngủ.
Nhớ tới những lần tự an ủi bản thân.
Và cả những lần khóc trong im lặng.
Cuối cùng.
Tôi tắt màn hình.
Không trả lời.
Đêm đó.
Chu Kinh Yến không ngủ.
Anh ngồi một mình trong căn hộ rộng lớn.
Trên bàn trà vẫn đặt chiếc nhẫn bạc.
Chiếc nhẫn anh đã đeo suốt mười năm.
Từ ngày Lăng Ngưng rời đi.
Nó giống như một thói quen.
Một ký hiệu.
Một phần trong cuộc sống.
Nhưng lúc này.
Anh nhìn chiếc nhẫn ấy thật lâu.
Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ.
Anh nhớ tới lời Khương Chi.
Người bỏ đi năm đó là Lăng Ngưng.
Người lựa chọn người khác cũng là Lăng Ngưng.
Vậy rốt cuộc anh đang chờ điều gì?
Hay nói đúng hơn.
Anh đang tự lừa dối điều gì?
Điện thoại trên bàn sáng lên.
Là ảnh cũ.
Ảnh chụp một buổi tụ tập năm ngoái.
Trong ảnh.
Lục Tranh đang cười.
Những người khác đang cụng ly.
Còn Khương Chi đứng cạnh anh.
Tay cầm bánh kem.
Đang nhìn anh cười.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người khác đau lòng.
Chu Kinh Yến nhìn bức ảnh rất lâu.
Bỗng nhiên nhớ ra.
Hôm đó là sinh nhật cô.
Nhưng anh chưa từng chúc mừng.
Anh chỉ tham gia cuộc họp rồi bỏ đi.
Cô vẫn cười với anh.
Vẫn nói không sao.
Vẫn bảo anh làm việc quan trọng hơn.
Lần đầu tiên.
Chu Kinh Yến cảm thấy tim mình đau.
Không dữ dội.
Nhưng kéo dài.
Âm ỉ.
Giống như một lưỡi dao cùn.
Chậm rãi cắt qua từng tấc máu thịt.
Anh mở ngăn kéo.
Lấy chiếc hộp đựng nhẫn ra.
Sau đó.
Chậm rãi tháo chiếc nhẫn bạc trên tay xuống.
Mười năm.
Lần đầu tiên.
Chiếc nhẫn rời khỏi ngón áp út của anh.
Nó nằm im lặng trong lòng bàn tay.
Dưới ánh đèn.
Hai chữ cái L.N hiện lên rõ ràng.
Chu Kinh Yến nhìn thật lâu.
Cuối cùng khép tay lại.
Trong căn phòng yên tĩnh.
Anh nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu.
Không phải của Lăng Ngưng.
Mà là của Khương Chi.
“Anh chưa từng thắng nổi cô ấy.”
Khoảnh khắc ấy.
Chu Kinh Yến bỗng hiểu ra.
Người anh thật sự đánh mất.
Có lẽ chưa bao giờ là Lăng Ngưng.
Mà là Khương Chi.
Từ ngày Chu Kinh Yến tháo chiếc nhẫn.
Toàn bộ vòng tròn quen biết của họ đều chấn động.
Không ai ngờ.
Người từng giữ một chiếc nhẫn suốt mười năm lại có ngày tự tay tháo nó xuống.
Lục Tranh nhìn chiếc hộp nhẫn trên bàn làm việc.
Suýt nữa tưởng mình hoa mắt.
“Cậu bị gì vậy?”
Chu Kinh Yến ngồi phía sau bàn.
Đôi mắt đầy tơ máu.
Hiển nhiên đã nhiều ngày không ngủ ngon.
Anh không trả lời.
Chỉ tiếp tục nhìn màn hình máy tính.
Trên đó là hồ sơ nhân sự của Khương Chi.
Lục Tranh thở dài.
“Lão Chu.”
“Cậu xong đời rồi.”
Lần này.
Chu Kinh Yến không phủ nhận.
Cùng lúc đó.
Cuộc sống của tôi dần quay về quỹ đạo.
Tôi đưa mẹ đi tái khám.
Đi làm đúng giờ.
Cuối tuần đi ăn cùng Thẩm Dật.
Không còn thức trắng đêm.
Không còn nhìn điện thoại đến sáng.
Không còn sống xoay quanh một người.
Mọi thứ đều đang tốt lên.
Cho đến một buổi sáng.
Tiểu Trần hốt hoảng chạy tới.
“Khương Chi!”
“Có chuyện rồi!”
Tôi ngẩng đầu.
“Sao vậy?”
Cô ấy đưa điện thoại tới.
Sắc mặt khó coi.
“Tự xem đi.”
Tôi nhận lấy.
Trên màn hình là một bài viết đang lan truyền rất nhanh.
Lần này.
Không còn ám chỉ nữa.
Mà chỉ thẳng tên tôi.
【Khương Chi dựa vào quan hệ tiếp cận giới thượng lưu】
【Bạn gái cũ của Chu tổng liên tục quấy rối tình cảm của anh và Lăng tiểu thư】
【Nghe nói còn lợi dụng danh nghĩa Chu thị để tìm kiếm cơ hội hợp tác】
Phía dưới là vô số bình luận.
“Thật đáng sợ.”
“Đúng là phụ nữ không biết tự lượng sức.”
“Không có Chu tổng thì cô ta là ai?”
“Nghe nói bây giờ còn bám theo một người đàn ông khác.”
Tiểu Trần tức đến đỏ mắt.
“Đám người này điên rồi.”
Tôi nhìn màn hình.
Sau đó đặt điện thoại xuống.
Lòng bình tĩnh đến lạ.
Bởi vì tôi biết.
Ai làm.
Ngoài Lăng Ngưng.
Không còn ai khác.
Buổi chiều.
Lăng Ngưng chủ động tìm tôi.
Quán cà phê quen thuộc.
Vẫn là chiếc váy tinh tế.
Vẫn là nụ cười dịu dàng.
Nhưng lần này.
Trong mắt cô ta đã xuất hiện sự nóng nảy không giấu nổi.
Chaporia
Bình Luận (0)