“Cô hài lòng chưa?”
Tôi nhướng mày.
“Hài lòng chuyện gì?”
Lăng Ngưng siết chặt cốc cà phê.
“Kinh Yến không gặp tôi.”
“Không nghe điện thoại.”
“Ngay cả tin nhắn cũng không trả lời.”
Tôi bật cười.
“Vậy cô nên tìm anh ấy.”
“Tìm tôi làm gì?”
Sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch.
“Cô đừng giả vờ.”
“Nếu không phải cô…”
“Tôi?”
Tôi ngắt lời.
“Lăng Ngưng.”
“Tôi có ép cô bỏ anh ấy năm đó không?”
“Tôi có ép cô chọn người khác không?”
“Cô có tư cách gì tới chất vấn tôi?”
Cô ta nghẹn lại.
Không nói được lời nào.
Tôi đứng dậy.
“À đúng rồi.”
“Còn những bài viết trên mạng.”
“Nếu cô nghĩ chỉ bằng mấy thủ đoạn đó là có thể hủy tôi.”
“Thì cô đánh giá tôi quá thấp rồi.”
Hai ngày sau.
Một buổi đấu thầu thương mại lớn diễn ra.
Dự án lần này có giá trị hàng chục triệu.
Chu thị cũng tham gia.
Mà công ty của tôi chính là một trong những đối tác kỹ thuật quan trọng nhất.
Trong phòng họp.
Không ít người nhìn tôi với ánh mắt tò mò.
Dù sao những tin đồn gần đây đã lan truyền rất rộng.
Một cổ đông cười hỏi:
“Khương tiểu thư.”
“Nghe nói cô và Chu tổng có quan hệ rất tốt?”
Không khí lập tức trở nên vi diệu.
Tôi bình tĩnh mở laptop.
“Không.”
“Chúng tôi không có quan hệ cá nhân.”
“Toàn bộ hợp tác đều dựa trên năng lực và hợp đồng.”
Người kia hơi xấu hổ.
Không nói thêm nữa.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng họp mở ra.
Chu Kinh Yến bước vào.
Ánh mắt đầu tiên.
Đã nhìn về phía tôi.
Nhưng tôi không nhìn anh.
Suốt cuộc họp.
Tôi trình bày phương án.
Phân tích số liệu.
Trả lời chất vấn.
Từ đầu đến cuối.
Không hề để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng.
Đến khi kết thúc.
Toàn bộ phòng họp đều im lặng.
Bởi vì ai cũng nhận ra.
Khương Chi không hề dựa vào bất kỳ ai.
Cô đứng ở đây.
Là nhờ chính năng lực của mình.
Sau cuộc họp.
Một lãnh đạo lớn chủ động bắt tay tôi.
“Khương tiểu thư.”
“Tôi rất mong được hợp tác.”
Khoảnh khắc ấy.
Những lời đồn trên mạng tự sụp đổ.
Buổi tối.
Một đoạn ghi âm bất ngờ bị tung ra.
Người phát tán là tài khoản ẩn danh.
Nhưng ai nghe cũng nhận ra.
Giọng nói trong đó là của Lăng Ngưng.
“Tạo thêm vài bài viết đi.”
“Phải khiến cô ta mất hết danh tiếng.”
“Để Kinh Yến nhìn thấy bộ mặt thật của cô ta.”
Chỉ vài phút.
Toàn bộ mạng xã hội bùng nổ.
Những người từng chửi tôi lập tức quay xe.
“Trời ơi.”
“Hóa ra là cô ta tự dựng chuyện.”
“Đây là bạch nguyệt quang sao?”
“Quá đáng sợ.”
Tin tức lan nhanh đến mức không thể kiểm soát.
Lăng Ngưng hoàn toàn trở thành trò cười.
Tối hôm đó.
Chu Kinh Yến chủ động xuất hiện trước cửa nhà Lăng Ngưng.
Cô ta mở cửa.
Vừa nhìn thấy anh đã đỏ mắt.
“Kinh Yến…”
Chu Kinh Yến đứng dưới ánh đèn.
Sắc mặt lạnh lẽo.
Anh nhìn người phụ nữ trước mặt.
Người từng khiến mình nhớ suốt mười năm.
Bỗng nhiên cảm thấy xa lạ.
Vô cùng xa lạ.
Anh đưa điện thoại tới.
Màn hình đang dừng ở đoạn ghi âm.
“Là em làm?”
Lăng Ngưng cắn môi.
Không nói.
Nhưng sự im lặng đã thay cho đáp án.
Chu Kinh Yến nhắm mắt.
Một lúc lâu sau mới mở ra.
Ánh mắt hoàn toàn lạnh xuống.
“Lăng Ngưng.”
“Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Cô ta lập tức hoảng hốt.
“Kinh Yến!”
“Em chỉ vì yêu anh…”
“Yêu?”
Chu Kinh Yến bật cười.
Lần đầu tiên cười lạnh như vậy.
“Em yêu tôi.”
“Hay yêu cảm giác được người khác theo đuổi?”
Một câu nói.
Khiến Lăng Ngưng hoàn toàn cứng đờ.
Chu Kinh Yến xoay người rời đi.
Không quay đầu lại.
Cùng lúc đó.
Tôi đang ngồi bên cửa sổ.
Trên bàn là thư mời làm việc từ chi nhánh phía Nam.
Một thành phố cách nơi này hơn một nghìn cây số.
Vị trí tốt hơn.
Thu nhập cao hơn.
Cơ hội phát triển lớn hơn.
Tôi nhìn lá thư thật lâu.
Sau đó mỉm cười.
Có lẽ.
Đã đến lúc bắt đầu cuộc sống mới rồi.
Tôi nhận lời mời điều chuyển công tác.
Không hề do dự.
Giống như người đã đứng trước một cánh cửa quá lâu.
Cuối cùng cũng quyết định bước ra ngoài.
Ngày ký đơn.
Tiểu Trần suýt bật khóc.
“Cậu thật sự muốn đi sao?”
Tôi cười.
“Ừ.”
“Có thể sẽ không quay lại nữa.”
Cô ấy ôm lấy tôi.
“Mình sẽ nhớ cậu.”
Tôi vỗ nhẹ lưng cô ấy.
“Có gì đâu.”
“Thời đại này muốn gặp lúc nào chẳng được.”
Nhưng cả hai đều hiểu.
Có những cuộc chia tay.
Không phải vì khoảng cách.
Mà vì cuộc sống.
Tôi không nói chuyện điều chuyển cho bất kỳ ai.
Bao gồm cả Chu Kinh Yến.
Sau những chuyện xảy ra gần đây.
Anh không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Nhưng tôi biết.
Anh vẫn luôn ở đâu đó.
Lục Tranh từng vô tình nói lộ.
Chu Kinh Yến thường xuyên tới khu chung cư của tôi.
Ngồi trong xe hàng giờ.
Không lên nhà.
Không gọi điện.
Chỉ ngồi đó.
Tôi nghe xong chỉ cười.
Không nói gì.
Nếu là nửa năm trước.
Có lẽ tôi sẽ cảm động.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ cảm thấy muộn rồi.
Một tuần trước ngày rời đi.
Tôi nhận được một cuộc gọi từ bệnh viện.
Mẹ tôi phải tái khám định kỳ.
Tôi xin nghỉ làm.
Đưa bà tới bệnh viện.
Sau khi kiểm tra xong.
Bác sĩ nói sức khỏe bà ổn định.
Tôi cuối cùng cũng yên tâm.
Trên đường về.
Mẹ tôi bất ngờ hỏi:
“Con còn nhớ cậu ấy không?”
Chaporia
Bình Luận (0)