Tôi biết bà đang nói ai.
Tôi im lặng vài giây.
“Thỉnh thoảng.”
Mẹ tôi cười.
“Thế là vẫn nhớ.”
Tôi không phủ nhận.
Làm sao có thể quên được?
Dù đau khổ.
Dù thất vọng.
Nhưng đó vẫn là người tôi từng yêu nhất.
Chỉ là.
Yêu không có nghĩa là phải quay lại.
Buổi tối.
Tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc.
“Khương Chi.”
Tôi khựng lại.
Đã rất lâu rồi.
Tôi không nghe thấy giọng anh.
“Anh đổi số mới nữa à?”
Đầu dây bên kia yên lặng một chút.
“Ừ.”
Tôi bật cười.
“Thật kiên trì.”
Chu Kinh Yến cũng cười khẽ.
Tiếng cười rất nhẹ.
Mang theo cảm giác mệt mỏi.
“Khương Chi.”
“Tôi có thể gặp em không?”
Tôi nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.
Thật lâu mới đáp:
“Có chuyện gì?”
Anh im lặng.
Rồi nói:
“Tôi muốn xin lỗi.”
Tôi nhắm mắt.
Lại là hai chữ ấy.
Xin lỗi.
Nếu là trước đây.
Có lẽ tôi sẽ khóc.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ cảm thấy bình tĩnh.
“Anh đã nói rồi.”
“Tôi biết.”
“Nhưng vẫn chưa đủ.”
Cuối cùng.
Tôi vẫn đồng ý gặp anh.
Quán cà phê ven sông.
Nơi lần đầu tiên chúng tôi cùng uống cà phê sau giờ làm.
Tôi tới trước.
Mười phút sau.
Chu Kinh Yến xuất hiện.
Anh gầy hơn trước rất nhiều.
Đôi mắt cũng không còn sắc bén như ngày xưa.
Trong khoảnh khắc.
Tôi bỗng cảm thấy xa lạ.
Người đàn ông trước mặt.
Không còn là Chu Kinh Yến cao cao tại thượng trong ký ức nữa.
Anh ngồi xuống.
Nhìn tôi thật lâu.
“Em khỏe không?”
Tôi gật đầu.
“Khá tốt.”
Anh cười.
“Vậy là tốt.”
Một khoảng im lặng kéo dài.
Sau đó.
Chu Kinh Yến lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.
Tôi nhìn nó.
Trong lòng bỗng xuất hiện dự cảm.
Anh mở hộp.
Bên trong là chiếc nhẫn bạc.
Chiếc nhẫn đã đeo suốt mười năm.
Tôi hơi sững người.
“Anh giữ nó làm gì?”
Chu Kinh Yến cúi đầu nhìn chiếc nhẫn.
Khóe môi hiện lên nụ cười tự giễu.
“Lúc trước.”
“Tôi luôn nghĩ mình không bỏ xuống được.”
“Nhưng thật ra.”
“Tôi chỉ không muốn thừa nhận bản thân bị bỏ lại.”
Tôi không nói gì.
Anh tiếp tục.
“Khương Chi.”
“Tôi đã nghĩ rất nhiều.”
“Về em.”
“Về tôi.”
“Về hai năm đó.”
Giọng nói anh rất thấp.
Mang theo sự khàn đặc hiếm thấy.
“Tôi nhớ ra.”
“Hóa ra em đã luôn ở đó.”
“Chỉ là tôi chưa từng quay đầu.”
Lồng ngực tôi hơi nhói lên.
Nhưng cũng chỉ một chút.
Chu Kinh Yến nhìn tôi.
Lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy sự chân thành không che giấu trong mắt anh.
“Tôi không mong em tha thứ.”
“Tôi cũng không dám mong em quay lại.”
“Nhưng Khương Chi.
”
“Tôi thật sự có lỗi với em.”
Tôi im lặng.
Một lúc lâu sau mới hỏi:
“Anh nói xong chưa?”
Sắc mặt anh thoáng cứng lại.
Nhưng vẫn gật đầu.
“Tôi nói xong rồi.”
Tôi nhìn anh.
Giọng nói bình tĩnh.
“Chu Kinh Yến.”
“Anh biết điều khác nhau lớn nhất giữa hiện tại và trước đây là gì không?”
Anh nhìn tôi.
Tôi cười.
“Trước đây.”
“Anh nói gì tôi cũng tin.”
“Bây giờ.”
“Tôi chỉ tin chính mình.”
Nụ cười trên môi anh dần biến mất.
Tôi đứng dậy.
“Cảm ơn lời xin lỗi.”
“Nhưng tôi không cần nữa.”
Nói xong.
Tôi xoay người rời đi.
Không nhìn lại.
Ba ngày sau.
Ngày tôi rời thành phố.
Sân bay đông nghịt người.
Mẹ tôi đứng bên cạnh.
Thẩm Dật cũng tới tiễn.
Anh đưa cho tôi một hộp quà nhỏ.
“Mở ra sau.”
Tôi cười nhận lấy.
Đúng lúc chuẩn bị vào cửa kiểm tra an ninh.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ một số lạ.
Không cần nhìn.
Tôi cũng biết là ai.
【Khương Chi.】
【Chúc em mọi điều thuận lợi.】
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Cuối cùng chỉ trả lời một câu.
【Cảm ơn.】
Sau đó.
Tôi tắt điện thoại.
Kéo vali bước vào cổng.
Không quay đầu.
Ở một nơi khác trong sân bay.
Chu Kinh Yến đứng phía sau lớp kính.
Lặng lẽ nhìn bóng lưng tôi biến mất.
Anh không bước tới.
Không giữ lại.
Cũng không gọi tên tôi.
Bởi vì lần đầu tiên.
Anh hiểu được một điều.
Yêu một người.
Không phải là giữ người ấy bên cạnh bằng mọi giá.
Mà là tôn trọng lựa chọn của người ấy.
Cho dù lựa chọn đó.
Không có mình.
Máy bay cất cánh.
Xuyên qua tầng mây trắng.
Mang tôi tới một thành phố mới.
Một cuộc sống mới.
Và một tương lai.
Không còn xoay quanh Chu Kinh Yến nữa.
Một năm sau.
Tôi đứng trên sân khấu hội nghị.
Ánh đèn rực rỡ chiếu xuống.
Phía dưới là hàng trăm khách mời, đối tác và giới truyền thông.
Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.
Tôi khép lại phần thuyết trình cuối cùng.
Cúi đầu cảm ơn.
Một năm.
Nói dài không dài.
Nói ngắn cũng không ngắn.
Nhưng đủ để thay đổi rất nhiều thứ.
Tôi đã quen với thành phố mới.
Có công việc mình yêu thích.
Có đồng nghiệp đáng tin cậy.
Có những người bạn mới.
Mẹ tôi cũng chuyển tới sống cùng tôi.
Sức khỏe ngày càng tốt hơn.
Cuộc sống bình yên đến mức đôi khi tôi còn quên mất.
Mình từng yêu một người đến như vậy.
Buổi hội nghị kết thúc.
Tôi vừa bước xuống sân khấu.
Đã bị mấy đối tác vây quanh.
Sau một hồi xã giao.
Tôi mới có cơ hội đi ra ban công hít thở.
Gió đêm thổi qua.
Mang theo hương hoa nhàn nhạt.
Tôi chống tay lên lan can.
Nhìn ánh đèn thành phố phía xa.
Chaporia
Bình Luận (0)