“Chúc mừng.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Tôi hơi khựng lại.
Rồi chậm rãi quay đầu.
Chu Kinh Yến đứng cách đó vài bước.
Anh mặc vest đen.
Vóc dáng vẫn cao lớn như trước.
Nhưng khí chất đã khác rất nhiều.
Bớt đi sự sắc bén.
Thêm vài phần trầm ổn.
Một năm qua.
Chúng tôi không hoàn toàn mất liên lạc.
Nhưng cũng không thật sự liên hệ.
Thỉnh thoảng vào những dịp đặc biệt.
Anh sẽ gửi một câu chúc.
Tôi sẽ lịch sự đáp lại.
Chỉ vậy thôi.
Tôi nhìn anh.
“Sao anh lại ở đây?”
Chu Kinh Yến cười.
“Công ty tôi là một trong những nhà tài trợ.”
Tôi gật đầu.
Không bất ngờ.
Anh đi tới.
Đứng bên cạnh tôi.
Giữ khoảng cách rất vừa phải.
Không khiến người khác khó chịu.
Cũng không quá xa lạ.
Đây là điều trước đây anh chưa từng làm được.
Một lúc lâu.
Không ai nói gì.
Cuối cùng.
Anh mở miệng trước.
“Em thay đổi rất nhiều.”
Tôi bật cười.
“Anh cũng vậy.”
Chu Kinh Yến nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng hơn trước rất nhiều.
“Khương Chi.”
“Tôi luôn muốn nói với em một chuyện.”
Tôi không lên tiếng.
Anh tiếp tục.
“Một năm qua.”
“Tôi đã nghĩ rất nhiều.”
“Tôi từng cho rằng mình yêu Lăng Ngưng.”
“Nhưng sau này mới hiểu.”
“Tôi chỉ không cam lòng.”
“Không cam lòng vì người rời đi là cô ấy.”
Gió đêm khẽ thổi.
Giọng nói anh rất nhẹ.
“Tôi đã dùng mười năm để nhớ một người.”
“Rồi dùng một năm để hiểu rằng.”
“Người tôi thật sự nhớ.”
“Không phải cô ấy.”
Tôi im lặng.
Không ngắt lời.
Anh cúi đầu cười tự giễu.
“Rất buồn cười phải không?”
“Tôi mất quá lâu mới hiểu.”
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
Trong lòng không còn oán trách.
Cũng không còn đau đớn.
Chỉ còn sự bình thản.
“Không buồn cười.”
“Tình cảm vốn không có đúng sai.”
“Chỉ có đến sớm hay đến muộn.”
Khóe môi Chu Kinh Yến hơi run.
Có lẽ không ngờ tôi sẽ nói như vậy.
Một lúc sau.
Anh thấp giọng:
“Nhưng tôi đến quá muộn.”
Tôi không phủ nhận.
Bởi vì đó là sự thật.
Nếu là một năm trước.
Chỉ cần anh nói một câu như vậy.
Tôi sẽ không chút do dự quay về.
Nhưng hiện tại.
Tôi đã không còn là Khương Chi của trước kia.
Buổi tối.
Khi hội nghị sắp kết thúc.
Tôi nhận được một chiếc hộp.
Người đưa tới nói:
“Một vị tiên sinh nhờ chuyển cho cô.”
Tôi nhìn qua.
Đã đoán được là ai.
Bên trong không phải hoa.
Cũng không phải trang sức đắt tiền.
Mà là một phong thư.
Nét chữ của Chu Kinh Yến.
Tôi mở ra.
Bên trong chỉ có vài dòng.
“Khương Chi.
Tôi từng nghĩ tình yêu là giữ một người ở bên cạnh.
Sau đó mới biết.
Tình yêu là khiến người ấy trở nên hạnh phúc.
Dù người đó có ở bên mình hay không.
Cảm ơn em đã từng yêu tôi.
Cũng xin lỗi vì đã để em chịu nhiều tủi thân như vậy.
Nếu có một ngày em sẵn lòng.
Tôi muốn được bắt đầu lại.
Không phải từ quá khứ.
Mà từ hiện tại.”
Tôi nhìn lá thư rất lâu.
Trong lòng nổi lên một gợn sóng nhỏ.
Không mãnh liệt.
Nhưng rất chân thật.
Ba tháng sau.
Mẹ tôi bất ngờ hỏi trong bữa cơm:
“Tiểu Chu lại tới à?”
Tôi suýt sặc nước.
“Mẹ.”
Bà bật cười.
“Cậu ấy vừa đưa trái cây tới.”
“Tưởng mẹ không biết sao?”
Tôi bất lực day trán.
Từ sau hội nghị.
Chu Kinh Yến bắt đầu theo đuổi tôi.
Không ầm ĩ.
Không ép buộc.
Cũng không dùng tiền bạc hay quyền thế.
Anh chỉ xuất hiện đúng lúc.
Khi mẹ tôi cần người đưa đi khám.
Khi bóng đèn trong nhà hỏng.
Khi tôi tăng ca đến khuya.
Nhưng anh chưa bao giờ vượt quá giới hạn.
Nếu tôi từ chối.
Anh sẽ lập tức lùi lại.
Giống như đang học cách yêu lại từ đầu.
Một cách thật vụng về.
Nhưng chân thành.
Một buổi chiều cuối thu.
Tôi tan làm.
Bước ra khỏi tòa nhà.
Chu Kinh Yến đang đứng dưới gốc cây ngân hạnh.
Lá vàng phủ đầy mặt đất.
Anh nhìn thấy tôi.
Khóe môi khẽ cong lên.
Sau đó lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.
Tôi nhìn chiếc hộp ấy.
Trong lòng chợt hiểu.
Anh mở hộp.
Bên trong là một chiếc nhẫn mới.
Thiết kế rất đơn giản.
Mặt trong khắc hai chữ cái.
K.C.
Khương Chi.
Chu Kinh Yến nhìn tôi.
Giọng nói rất nhẹ.
“Chiếc nhẫn cũ.”
“Tôi đã cất đi rồi.”
“Chiếc này.”
“Thuộc về hiện tại.”
Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn.
Ánh nắng cuối ngày phản chiếu lên mặt kim loại.
Lấp lánh dịu dàng.
Một lúc lâu sau.
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn người đàn ông trước mặt.
Người từng khiến tôi đau lòng nhất.
Cũng là người đang cố gắng thay đổi nhiều nhất.
Tôi không đưa tay nhận lấy.
Cũng không từ chối.
Chỉ mỉm cười.
“Chu Kinh Yến.”
Anh hơi căng thẳng.
“Ừ?”
Tôi khép chiếc hộp lại.
Đặt vào tay anh.
“Lần này.”
“Để tôi suy nghĩ đã.”
Anh ngẩn người.
Sau đó.
Bỗng bật cười.
Nụ cười nhẹ nhõm nhất suốt nhiều năm qua.
Gió thu thổi qua.
Lá ngân hạnh rơi đầy mặt đất.
Tôi bước về phía trước.
Anh đi bên cạnh.
Không gần.
Không xa.
Giống như hai người vừa mới quen biết.
Nhưng lần này.
Tương lai còn rất dài.
Và chúng tôi.
Cuối cùng cũng có cơ hội bắt đầu lại từ đầu.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)