20px

Những người từng tâng bốc anh sẽ tự quay lại cắn anh.

Nhà đầu tư cần người chịu trách nhiệm.

Cổ đông cần một lời giải thích.

Đối thủ cần một cơ hội để giẫm lên anh.

Tô Vãn càng không ngồi yên.

Khi Thịnh Cảnh gặp khủng hoảng, cô ta lập tức đăng bài thanh minh.

Nội dung dài mấy nghìn chữ.

Đại ý là cô ta và Lục Cảnh Thâm thật lòng yêu nhau.

Cô ta không phải người thứ ba, bởi cuộc hôn nhân của Lục Cảnh Thâm và tôi đã sớm không còn tình cảm.

Cô ta còn ám chỉ tôi là người phụ nữ quá mạnh mẽ, luôn gây áp lực cho chồng.

Bài viết cuối cùng có một câu:

“Tôi chỉ là một cô gái bình thường, yêu một người đàn ông cô đơn.”

Tôi đọc xong, suýt bật cười.

Lâm Dục đứng bên cạnh, tức đến đỏ mặt.

“Cô ta đúng là không biết xấu hổ.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

“Không sao.”

“Cô ta càng nói nhiều, càng chết nhanh.”

Quả nhiên.

Chưa đầy một tiếng sau.

Một đoạn video được đăng lên mạng.

Là video cô ta tự ngã ở cầu thang biệt thự.

Góc quay rõ ràng.

Âm thanh rõ ràng.

Câu nói của cô ta cũng rõ ràng.

“Thứ chị giữ không được, có trách cũng chỉ trách chị già rồi.”

Dư luận lập tức đảo chiều dữ dội hơn.

“Ủa cô gái bình thường đây hả?”

“Trước mặt đàn ông thì khóc, sau lưng thì khiêu khích chính thất?”

“Đỉnh cao trà xanh.”

“Câu ‘chị già rồi’ nghe mà muốn tát giùm.”

“Chị vợ quá đẳng cấp, giữ video đến đúng lúc mới tung.”

Tô Vãn bị mắng đến mức khóa tài khoản.

Nhưng chuyện chưa dừng ở đó.

Một ngày sau, trường đại học cũ của cô ta bị cư dân mạng đào ra.

Có người tố cô ta từng chen vào tình cảm của giảng viên đã có gia đình.

Có người tố cô ta vay tiền bạn học không trả.

Có người tố cô ta dùng bằng khen giả để xin thực tập ở Thịnh Cảnh.

Từng lớp vỏ ngây thơ bị bóc xuống.

Bên trong chỉ còn lại sự tính toán rẻ tiền.

Còn Lục Cảnh Thâm.

Người từng bảo vệ cô ta trước mặt tôi.

Bây giờ lại không dám lên tiếng bênh vực.

Bởi anh tự thân còn khó giữ.

Một tuần sau.

Vòng cuối dự án Hải Thành diễn ra.

Thịnh Cảnh đã bị loại khỏi danh sách.

Đối thủ mạnh nhất biến mất.

Minh Viễn gần như không còn trở ngại.

Nhưng tôi không vì vậy mà chủ quan.

Tôi dẫn đội nhóm chuẩn bị suốt ba ngày ba đêm.

Đến ngày công bố kết quả.

Trình Viễn ngồi cạnh tôi trong hội trường.

Ông nhìn tôi, thấp giọng nói:

“Căng thẳng không?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Thật sao?”

“Vâng.

Tôi nhìn lên sân khấu.

“Bảy năm qua, chuyện khiến tôi căng thẳng nhất là chờ một người về nhà.”

“Bây giờ chỉ là chờ một kết quả công việc.”

“Không đáng sợ bằng.”

Trình Viễn im lặng vài giây.

Sau đó thở dài.

“Thanh Nghi, em thật sự tỉnh rồi.”

Tôi cười.

“Muộn một chút, nhưng vẫn chưa quá muộn.”

Nửa tiếng sau.

Ban tổ chức công bố kết quả.

Minh Viễn trúng thầu dự án Hải Thành.

Khoảnh khắc tiếng vỗ tay vang lên, cả đội phía sau tôi gần như bật khóc.

Lâm Dục ôm tài liệu, hốc mắt đỏ hoe.

“Tạ tổng, chúng ta thắng rồi.”

Tôi nhìn màn hình lớn.

Tên Minh Viễn sáng rực trên đó.

Trong lòng bỗng có một loại bình yên rất lạ.

Tôi thắng.

Không phải thắng Lục Cảnh Thâm.

Mà là thắng lại chính mình của bảy năm qua.

Người phụ nữ từng vì tình yêu mà quên mất đường về.

Cuối cùng đã tìm thấy mình.

Sau lễ công bố, rất nhiều phóng viên vây quanh tôi.

“Tạ tổng, xin hỏi cô có cảm nghĩ gì khi Minh Viễn giành được dự án Hải Thành?”

“Tạ tổng, cô có cho rằng sự cố của Thịnh Cảnh là nguyên nhân khiến Minh Viễn chiến thắng không?”

“Tạ tổng, cô và ông Lục Cảnh Thâm hiện tại…”

Tôi dừng bước.

Nhìn thẳng vào ống kính.

“Minh Viễn chiến thắng vì phương án của chúng tôi đủ tốt.”

“Không phải vì đối thủ ngã xuống.”

“Còn chuyện cá nhân của tôi…”

Tôi hơi mỉm cười.

“Phụ nữ có thể từng yêu sai người.”

“Nhưng không nên vì yêu sai mà phủ định chính mình.”

“Tôi trở lại không phải để chứng minh ai thua.”

“Mà để chứng minh tôi vẫn là Tạ Thanh Nghi.”

Video phỏng vấn được đăng lên mạng.

Chỉ trong vài giờ đã lên xu hướng.

Có người nói tôi mạnh mẽ.

Có người nói tôi tỉnh táo.

Có người nói tôi là hình mẫu phụ nữ độc lập.

Nhưng tôi biết.

Tôi không mạnh mẽ đến vậy.

Tôi cũng từng đau đến không thở nổi.

Từng ngồi trước mộ mẹ khóc như một đứa trẻ.

Từng nhìn con ngủ mà không biết tương lai phải làm sao.

Chỉ là sau khi đau đủ rồi.

Con người bắt buộc phải đứng dậy.

Nếu không.

Không ai có thể thay mình sống tiếp.

Một tháng sau.

Vụ ly h/ôn của tôi và Lục Cảnh Thâm ra tòa.

Ngày hôm đó, trời mưa rất lớn.

Tôi mặc bộ vest trắng.

Tóc búi gọn sau đầu.

Luật sư đi bên cạnh tôi.

Ở cửa tòa án, tôi gặp Lục Cảnh Thâm.

Anh gầy đi rất nhiều.

Quầng mắt thâm đen.

Cằm lún phún râu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...