Không còn dáng vẻ cao cao tại thượng của Lục tổng trước kia.
Tô Vãn không đi cùng anh.
Nghe nói sau khi bị điều tra chuyện tiền bạc, cô ta sợ bị liên lụy nên lặng lẽ bỏ trốn về quê.
Trước khi đi còn lấy theo một chiếc đồng hồ đắt tiền và vài món đồ có giá trị trong căn hộ Lục Cảnh Thâm thuê cho cô ta.
Đúng là tình yêu đích thực.
Khi có tiền thì gọi anh là ánh sáng đời em.
Khi gặp nạn thì chạy nhanh hơn ai hết.
Lục Cảnh Thâm nhìn thấy tôi, ánh mắt phức tạp.
“Thanh Nghi.”
Tôi gật đầu.
“Lục tổng.”
Anh cười khổ.
“Em nhất định phải gọi anh như vậy sao?”
“Tôi thấy rất phù hợp.”
Anh nhìn tôi.
Mưa rơi sau lưng anh, khiến bóng dáng ấy trông chật vật khó tả.
“Anh đã đuổi Tô Vãn đi rồi.”
Tôi im lặng.
Anh nói tiếp:
“Anh cũng đã xử lý toàn bộ chuyện liên quan đến cô ấy.”
“Thanh Nghi, chúng ta còn có hai đứa con.”
“Em thật sự không thể cho anh một cơ hội sao?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Từng có một thời, chỉ cần anh nhíu mày, tôi đã đau lòng.
Chỉ cần anh mệt mỏi, tôi lập tức muốn ôm anh.
Nhưng bây giờ nhìn anh chật vật như vậy.
Trong lòng tôi chỉ còn lại sự bình tĩnh.
Tôi hỏi:
“Lục Cảnh Thâm, anh muốn tôi cho anh cơ hội vì anh còn yêu tôi.”
“Hay vì bây giờ anh không còn lựa chọn tốt hơn?”
Anh cứng đờ.
Tôi biết đáp án.
Anh cũng biết.
Con người luôn như vậy.
Khi có tất cả thì không biết quý trọng.
Đến khi mất rồi mới gọi là tình yêu.
Nhưng thứ đó không phải tình yêu.
Chỉ là không cam tâm.
Tôi bước qua anh.
“Vào thôi.”
Phiên tòa kéo dài hơn dự kiến.
Phía Lục Cảnh Thâm tranh quyền nuôi con.
Nhưng bất lợi của anh quá rõ.
Ngoại tình trong hôn nhân.
Đưa người thứ ba về sống chung trong nhà.
Dùng con cái tiếp xúc lâu dài với người thứ ba khi chưa rõ nhân thân.
Công ty đang bị điều tra.
Thời gian chăm sóc con trong bảy năm qua rất ít.
Trong khi đó, tôi có công việc ổn định, tài sản trước hôn nhân rõ ràng, chứng cứ chăm sóc con đầy đủ.
Quan trọng hơn.
Con trai đã đủ tuổi bày tỏ nguyện vọng.
Khi thẩm phán hỏi muốn sống với ai, con trai nắm tay tôi rất chặt.
Nó nói:
“Con muốn ở với mẹ.”
“Vì từ nhỏ đến lớn, mẹ là người chăm con.”
“Con cũng muốn em gái ở với mẹ.”
“Ba rất bận.”
“Ba còn để dì Tô ở nhà, con không thích dì ấy.”
Nghe câu đó, Lục Cảnh Thâm cúi đầu.
Vai anh run lên rất nhẹ.
Không biết là hối hận.
Hay là đau lòng.
Nhưng đã quá muộn.
Kết quả cuối cùng.
Quyền nuôi hai con thuộc về tôi.
Lục Cảnh Thâm có quyền thăm con định kỳ.
Tài sản chung chia theo luật.
Một phần cổ phần Thịnh Cảnh trong thời kỳ hôn nhân được quy đổi thành tiền và tài sản bồi hoàn cho tôi.
Biệt thự đứng tên hai vợ chồng được bán đi, tiền chia theo tỷ lệ.
Ngoài ra, vì tôi có chứng cứ về những đóng góp trong một số tài sản trí tuệ và chiến lược ban đầu, phía Lục Cảnh Thâm buộc phải chấp nhận một khoản bồi thường riêng để tránh vụ kiện dân sự kéo dài làm ảnh hưởng thêm đến Thịnh Cảnh.
Khi phán quyết kết thúc, tôi ký tên rất nhanh.
Tạ Thanh Nghi.
Ba chữ ấy đẹp đến mức khiến tôi muốn khóc.
Từ hôm nay trở đi.
Tôi không còn là bà Lục nữa.
Tôi chỉ là tôi.
Ra khỏi tòa án.
Mưa đã tạnh.
Lục Cảnh Thâm đuổi theo tôi.
“Thanh Nghi.”
Tôi dừng bước.
Anh đứng cách tôi vài bước.
Mắt đỏ hoe.
“Anh sai rồi.”
Tôi nhìn anh.
Anh nghẹn giọng nói:
“Anh thật sự sai rồi.”
“Anh không nên quên những gì em đã làm cho anh.”
“Không nên đưa Tô Vãn về nhà.”
“Không nên để em chịu ấm ức.”
“Không nên dùng con để uy hiếp em.”
“Không nên…”
Anh nói không nổi nữa.
Một người đàn ông từng kiêu ngạo như vậy.
Cuối cùng lại cúi đầu trước mặt tôi.
Nếu là trước đây.
Tôi chắc chắn sẽ mềm lòng.
Nhưng bây giờ.
Tôi chỉ thấy tiếc.
Tiếc cho bảy năm của mình.
Tiếc cho người phụ nữ từng yêu anh bằng cả sinh mệnh.
Tôi bình tĩnh nói:
“Lục Cảnh Thâm.”
“Lời xin lỗi có ý nghĩa khi người bị tổn thương còn muốn nghe.”
“Bây giờ tôi không cần nữa.”
Anh nhìn tôi, nước mắt rơi xuống.
“Vậy anh phải làm sao?”
Tôi cười rất nhẹ.
“Đó là chuyện của anh.”
“Không còn liên quan đến tôi.”
Nói xong, tôi xoay người lên xe.
Qua kính chiếu hậu.
Tôi nhìn thấy Lục Cảnh Thâm vẫn đứng yên tại chỗ.
Dáng vẻ cô độc.
Chật vật.
Giống như một kẻ cuối cùng cũng nhận ra mình đã tự tay đánh mất thứ quý giá nhất.
Nhưng tôi không quay đầu.
Có những người.
Chỉ thích hợp ở lại quá khứ.
Ba tháng sau.
Dự án Hải Thành chính thức khởi công.
Tôi bận đến mức chân không chạm đất.
Nhưng kỳ lạ là tôi không thấy mệt.
Mỗi ngày thức dậy, tôi biết mình phải làm gì.
Biết mình đang đi về đâu.
Biết mọi nỗ lực đều thuộc về chính mình.
Chaporia
Bình Luận (0)