20px

Họ cực kỳ hài lòng với căn nhà và vị trí.

Giá cả cũng được chốt rất nhanh.

Sau khi ký xong hợp đồng đặt cọc mua bán.

Tiễn khách cùng môi giới rời đi.

Tưởng Nam Vy đứng giữa phòng khách sắp không còn thuộc về mình nữa.

Lặng lẽ nhìn quanh.

Bán đi căn nhà này.

Đổi lấy tiền mặt.

Cắt đứt sợi dây cuối cùng nối cô với quá khứ.

Sau đó.

Cô mới có thể thật sự nhẹ nhàng bước tiếp.

Sống cuộc đời mà mình mong muốn.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của luật sư Chu Mộ Viễn.

“Cô Tưởng.”

“Thỏa thuận đã chính thức có hiệu lực.”

“Khoản tiền phía Tống Triết phải thanh toán đã được chuyển vào tài khoản cô chỉ định.”

“Vui lòng kiểm tra.”

“Ngoài ra, về vấn đề cô từng tư vấn liên quan đến việc dùng tài sản cá nhân đăng ký doanh nghiệp nhỏ, chuyên hoạt động trong lĩnh vực tư vấn đầu tư cao cấp.”

“Tôi đã tổng hợp một số chính sách và quy trình tham khảo.”

“Đã gửi vào email của cô.”

Tưởng Nam Vy trả lời:

“Đã nhận được.”

“Cảm ơn luật sư Chu rất nhiều.”

“Chi phí tôi sẽ chuyển cho anh sau.”

Cô tựa lưng vào khung cửa kính sát đất sáng bóng.

Nhìn dãy số khổng lồ vừa xuất hiện trong tài khoản.

Bao gồm tiền phân chia tài sản ly hôn.

Và tiền đặt cọc bán nhà.

Trong lòng lại vô cùng bình yên.

Không có cuồng hỉ.

Cũng chẳng có đau buồn.

Chỉ là cảm giác mọi thứ cuối cùng đã ổn thỏa.

Cô mở danh bạ.

Tìm một số điện thoại được lưu tên là “Tổng giám đốc Dương”.

Đó là một nhà đầu tư kỳ cựu mà cô quen biết nhiều năm trước trên một diễn đàn đầu tư trực tuyến.

Ông rất đánh giá cao khả năng phân tích của cô.

Từng nhiều lần mời cô gia nhập đội ngũ của mình.

Nhưng khi ấy.

Vì cuộc hôn nhân.

Cô đã từ chối.

Điện thoại đổ chuông hai tiếng rồi được kết nối.

“Tổng giám đốc Dương, chào anh.”

“Tôi là Tưởng Nam Vy.”

“Tiểu Tưởng à?”

“Hiếm khi thấy cô chủ động liên hệ đấy.”

Giọng đối phương đầy sảng khoái.

“Tổng giám đốc Dương.”

“Chuyện trước đây anh từng nhắc tới…”

“Việc hợp tác thành lập một studio độc lập, tập trung vào đầu tư giai đoạn đầu trong lĩnh vực tiêu dùng mới.”

Tưởng Nam Vy dừng lại một chút.

Giọng nói rõ ràng và kiên định.

“Hiện tại tôi có thời gian.”

“Cũng có một khoản vốn khởi động.”

“Nếu anh vẫn còn hứng thú.”

“Tôi nghĩ chúng ta có thể ngồi xuống trao đổi kỹ hơn.”

Ngoài cửa sổ.

Đèn đêm thành phố vừa lên.

Muôn vàn ánh sáng rực rỡ đan xen.

Chương mới thuộc về Tưởng Nam Vy.

Từ khoảnh khắc này.

Mới thực sự bắt đầu.

Chương 6

Người ở đầu dây bên kia rõ ràng có chút bất ngờ.

Nhưng niềm vui còn nhiều hơn.

“Ồ?”

“Cuối cùng cô cũng quyết định rồi sao?”

“Tôi nhớ trước đây cô từng nói vì lý do gia đình nên không thuận tiện.”

“Vâng.”

“Trước đây tôi có vài việc cá nhân cần giải quyết.”

“Tới bây giờ đã xử lý xong.”

“Tôi có thể toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp rồi.”

Tổng giám đốc Dương bật cười lớn.

“Tốt!”

“Tôi thích nhất kiểu người quyết đoán như cô.”

“Năm đó đọc những bài phân tích ngành nghề và báo cáo đầu tư của cô trên diễn đàn.”

“Tôi đã biết cô là người có năng lực.”

“Ở nhà làm nội trợ thật sự quá phí phạm.”

“Thế này đi.”

“Ba giờ chiều mai tới công ty tôi.”

“Chúng ta bàn chi tiết.”

“Nhớ mang theo thành quả mấy năm nay cho tôi xem thử.”

“Được.”

“Ngày mai gặp.”

Cúp điện thoại.

Một cảm giác hưng phấn đã lâu không xuất hiện bắt đầu chảy trong huyết quản của Tưởng Nam Vy.

Đó là sự mong chờ trước thử thách mới.

Là khát vọng được chứng minh và phát huy năng lực của bản thân.

Loại cảm giác này.

Trong cuộc hôn nhân trước đây.

Đã sớm bị những chuyện vụn vặt và áp lực hằng ngày bào mòn sạch sẽ.

Cô không lập tức rời đi.

Mà mở ứng dụng ngân hàng.

Một lần nữa kiểm tra số dư trong các tài khoản.

Tiền phân chia tài sản ly hôn.

Đã vào tài khoản.

Tiền đặt cọc bán nhà.

Đã vào tài khoản.

Số dư trong tài khoản đầu tư cá nhân.

Vẫn lặng lẽ nằm đó.

Là một con số đáng kể.

Cộng tất cả lại.

Đó là khoản vốn đủ để cô bình thản mở ra một cuộc sống mới.

Thậm chí còn dư dả hơn rất nhiều.

Nhưng Tưởng Nam Vy không hề bị những con số khổng lồ ấy làm cho choáng ngợp.

Ngược lại.

Cô càng trở nên tỉnh táo.

Một phần số tiền sẽ được dùng để góp vốn cho studio hợp tác cùng Tổng giám đốc Dương.

Một phần dùng làm quỹ sinh hoạt và vốn đầu tư cá nhân sau này.

Phần còn lại.

Cô dự định lấy ra một khoản nhỏ.

Để hoàn thành một việc mà mình đã muốn làm từ rất lâu.

Tưởng Nam Vy cầm điện thoại lên.

Rồi gọi tới một số khác.

“Xin chào, có phải cô Trương không ạ? Tôi là Tưởng Nam Vy đây… Vâng, đúng rồi, người từng hỏi cô về khóa học làm bánh thương mại ngắn hạn ấy.”

“Tôi muốn đăng ký lớp nâng cao và lớp thực chiến vận hành cửa hàng khai giảng tháng sau.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...