“Người đàn ông này là Tổng giám đốc công ty em?”
“Vâng, nhưng…”
“Em và anh ta có quan hệ gì?”
“Không có quan hệ gì cả!”
“Vậy tại sao con gái em lại giống anh ta như đúc?”
“Em làm sao biết được!”
“Trùng hợp thôi! Thật sự chỉ là trùng hợp!”
“Trùng hợp?”
Dụ Cảnh Nhiên bật cười.
Nụ cười ấy còn đáng sợ hơn cả lúc anh nổi giận.
“Mạnh Nhiễm, em có biết bây giờ bên ngoài đang đồn thành cái gì rồi không?”
“Ảnh chụp màn hình nhóm công ty em đã bị tung lên nhóm cư dân. Từ nhóm cư dân lại lan sang nhóm các bà mẹ bỉm sữa. Trong nhóm bỉm sữa có đồng nghiệp của anh. Đồng nghiệp anh gửi cho bạn thân anh. Vừa rồi thằng bạn đó gọi cho anh tám cuộc liên tiếp, chửi anh mù mắt.”
Giọng anh run lên.
“Cả khu phố đều biết anh bị vợ cắm sừng, chỉ có mỗi mình anh là người cuối cùng biết chuyện.”
“Chồng ơi! Em thật sự không có!”
“Vậy em giải thích đi, tại sao con gái em lại gọi anh ta là ba?”
“Đừng nói với anh, chuyện này cũng là trùng hợp nhé?”
Tôi há miệng.
Chuyện này…
Quả thật rất khó giải thích.
Bởi vì đúng vào lúc đó, con ranh Đoàn Đoàn lại lên tiếng.
Con bé kéo kéo ống quần tôi, ngước khuôn mặt ngây thơ lên hỏi:
“Mẹ ơi, sao ba lại giận thế?”
“Có phải vì ba đẹp trai trên lầu không ạ?”
Mắt Dụ Cảnh Nhiên trợn lớn.
“Ba đẹp trai?”
Đoàn Đoàn gật đầu.
“Dạ!”
“Ba ở trên lầu đẹp trai lắm!”
“Phòng làm việc của ba to ơi là to!”
“Có rất nhiều kẹo!”
“Ba còn bế con nữa!”
Mỗi một câu nói ra đều giống như một quả bom.
Mà còn là bom chùm.
Nổ thẳng xuống mộ tôi.
Bàn tay Dụ Cảnh Nhiên siết chặt cán dao.
“Trên lầu?”
“Dẫn anh lên.”
“Không được, không được…”
“Mạnh Nhiễm.”
“Một là em dẫn anh lên.”
“Hai là anh tự đi.”
“Em chọn đi.”
5
Bầu không khí trong thang máy lạnh đến mức như đóng băng.
Dụ Cảnh Nhiên đứng bên trái tôi, tay xách con dao, mũi dao hướng xuống sàn.
Tôi ôm Đoàn Đoàn trong lòng.
Con bé vẫn vô tư mút kẹo chùn chụt, vẻ mặt ngây thơ chẳng hay biết gì.
Lão Triệu đi theo phía sau, mồ hôi vã đầy trán. Chiếc bộ đàm trong tay ông liên tục vang lên những tiếng rè rè.
“Tầng mười tám có tình huống, tất cả chú ý…”
Tôi điên cuồng dùng ánh mắt ra hiệu với lão Triệu:
Đừng gọi cảnh sát.
Đây là chuyện gia đình.
Lão Triệu cũng dùng ánh mắt đáp lại tôi:
Cậu ta đang cầm dao, chuyện này tôi không quyết được.
“Đinh!”
Thang máy dừng ở tầng mười tám.
Cửa vừa mở.
Hứa Khả đang đứng ở đầu hành lang.
Nhìn thấy đội hình của chúng tôi — một người phụ nữ, một người đàn ông cầm dao, một đứa bé và một bảo vệ — cô ấy lập tức đứng sững tại chỗ.
“Mạnh… Mạnh Nhiễm?”
“Vị này là…”
“Chồng tôi.”
“Cầm… dao?”
Dụ Cảnh Nhiên hoàn toàn không nhìn cô ấy.
Ánh mắt anh khóa chặt vào cánh cửa mang dòng chữ:
“Phòng Tổng giám đốc”.
Anh bước tới.
Đẩy cửa.
Cửa không khóa.
Dụ Thư Nghiêu đang ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu xem tài liệu.
Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc nhìn thấy Dụ Cảnh Nhiên…
Đồng tử của anh rõ ràng co lại.
Không phải vì con dao.
Mà là vì gương mặt kia.
Dụ Cảnh Nhiên có khuôn mặt tròn hơn, để tóc mái, đeo kính, khác hẳn vẻ lạnh lùng với mái tóc ngắn gọn gàng của Dụ Thư Nghiêu.
Nhưng khi hai người đứng đối diện nhau…
Đôi mắt ấy.
Sống mũi ấy.
Lúm đồng tiền bên má phải ấy.
Giống nhau đến kinh ngạc.
Là kiểu giống hệt từ trong cốt cách.
Dụ Thư Nghiêu nhìn Dụ Cảnh Nhiên.
Tập tài liệu trong tay anh lặng lẽ trượt xuống mặt bàn.
Hứa Khả đứng ngoài cửa, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người đàn ông không biết bao nhiêu lần.
Miệng cô ấy ngày càng há to.
Nhưng Dụ Cảnh Nhiên chẳng hề để ý đến tất cả những điều đó.
Trong đầu anh lúc này chỉ có một chuyện duy nhất.
Anh bước tới trước bàn làm việc.
“Bịch!”
Con dao phay bị anh đập mạnh xuống bàn.
Tài liệu trên mặt bàn lập tức rơi vãi khắp nơi.
“Anh chính là Dụ Thư Nghiêu?”
Dụ Thư Nghiêu đứng dậy.
Cao hơn Dụ Cảnh Nhiên gần nửa cái đầu.
Khí thế trên người anh vừa tỏa ra, nhiệt độ trong phòng dường như lại giảm thêm vài độ.
“Là tôi.”
“Còn anh?”
“Tôi là chồng của Mạnh Nhiễm.”
Dụ Thư Nghiêu liếc nhìn tôi một cái.
Ánh mắt ấy truyền tải vô cùng rõ ràng một ý:
Đây là cái gọi là “quản lý tốt” của cô đấy à?
Tôi dở khóc dở cười.
Dụ Cảnh Nhiên lấy điện thoại từ trong túi ra, đưa thẳng bức ảnh so sánh tới trước mặt Dụ Thư Nghiêu.
“Anh giải thích cho tôi nghe, tại sao con gái tôi lại giống anh như đúc?”
Dụ Thư Nghiêu nhìn bức ảnh.
Lại nhìn sang Đoàn Đoàn đang đứng cạnh đó.
Một lúc sau, anh chậm rãi thốt ra ba chữ:
“Tôi không biết.”
“Anh không biết?”
Dụ Cảnh Nhiên cười lạnh.
“Anh không biết là có thể chứng minh mình trong sạch sao?”
“Con gái tôi vừa rồi gọi anh là ba, anh giải thích thế nào?”
“Bởi vì con gái anh mới ba tuổi. Trẻ con ba tuổi nhìn thấy bất kỳ người đàn ông nào cũng có thể…”
Chaporia
Bình Luận (0)