“Đừng nói với tôi bằng cái giọng quan chức đó!”
“Anh nhìn thẳng vào mắt tôi mà trả lời!”
“Rốt cuộc anh và vợ tôi có quan hệ gì?”
Biểu cảm trên gương mặt Dụ Thư Nghiêu cuối cùng cũng xuất hiện một vết rạn.
Không phải vì chột dạ.
Mà là vì anh đã nổi giận.
“Anh Dụ.”
“Tôi khuyên anh nên bình tĩnh một chút.”
“Tôi rất bình tĩnh.”
“Anh cầm dao phay xông vào văn phòng của tôi, vậy mà gọi là bình tĩnh?”
Dụ Cảnh Nhiên khựng lại.
Anh cúi đầu nhìn con dao phay đang nằm trên bàn.
“…Tôi tiện tay mang theo trên đường, để tự vệ.”
“Tự vệ với ai?”
“Với tôi sao?”
Hai người nhìn chằm chằm vào nhau.
Bầu không khí trong phòng như đông cứng lại.
Đúng lúc ấy, Đoàn Đoàn đột nhiên tuột khỏi tay tôi, lon ton chạy tới đứng giữa hai người đàn ông.
Con bé ngẩng đầu nhìn Dụ Thư Nghiêu.
Rồi lại quay sang nhìn Dụ Cảnh Nhiên.
Nhìn Dụ Thư Nghiêu.
Lại nhìn Dụ Cảnh Nhiên.
Sau đó, bằng chất giọng non nớt khiến người ta nghẹn thở, con bé hỏi:
“Mẹ ơi, sao ở đây lại có hai ba vậy?”
________________________________________
Toàn bộ hiện trường hóa đá.
Tất cả mọi người.
Dụ Thư Nghiêu.
Dụ Cảnh Nhiên.
Hứa Khả.
Lão Triệu bảo vệ.
Cùng với đám nhân viên chẳng biết đã tụ tập ngoài cửa từ lúc nào, ai nấy đều rướn cổ nhìn vào.
Đoàn Đoàn thấy vẫn chưa đủ náo nhiệt, lại bồi thêm một câu:
“Có phải một ba ở nhà, một ba đi làm không ạ?”
Gương mặt Dụ Cảnh Nhiên lập tức đỏ bừng.
Rồi chuyển sang trắng bệch.
Cuối cùng lại xanh mét.
Anh quay phắt sang nhìn tôi, đôi môi run run.
“Mạnh Nhiễm…”
“Con gái em nói ‘hai ba’ là có ý gì?”
“Con bé mới ba tuổi! Nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện!”
“Nó mới ba tuổi mà đã biết em có hai đời chồng rồi à?”
“Em không có hai chồng!”
Tôi gào đến khàn cả giọng.
Dụ Thư Nghiêu xoa nhẹ thái dương, là người đầu tiên thoát khỏi bầu không khí hỗn loạn ấy.
“Đủ rồi.”
Giọng anh không lớn.
Nhưng lại mang theo uy nghiêm khiến người khác vô thức im lặng.
“Anh Dụ, tôi hiểu sự phẫn nộ của anh.”
“Nhưng tôi có thể chịu trách nhiệm khẳng định với anh rằng, giữa tôi và vợ anh hoàn toàn không có bất cứ quan hệ bất chính nào.”
“Thậm chí trước ngày hôm nay, tôi còn chẳng nhớ cô ấy tên gì.”
Lượng thông tin trong câu nói ấy quả thật hơi lớn.
Dụ Cảnh Nhiên và tôi đồng thời nhìn sang anh.
Dụ Cảnh Nhiên là ngạc nhiên.
Còn tôi…
Thì hơi bị tổn thương lòng tự trọng.
Nhưng thôi.
Giữ được mạng là tốt rồi.
“Còn việc tại sao con gái anh lại giống tôi…”
Dụ Thư Nghiêu liếc nhìn Đoàn Đoàn.
“Tôi cũng rất muốn biết.”
Anh dừng lại một chút.
“Cực kỳ muốn biết.”
Dụ Cảnh Nhiên nhìn chằm chằm vào anh rất lâu.
Đột nhiên hỏi một câu chẳng liên quan:
“Anh bao nhiêu tuổi?”
“Cái gì?”
“Tôi hỏi anh năm nay bao nhiêu tuổi.”
Dụ Thư Nghiêu im lặng giây lát.
“Ba mươi mốt.”
Đồng tử của Dụ Cảnh Nhiên chợt co lại.
“Tôi cũng ba mươi mốt.”
Trong văn phòng lập tức rơi vào im lặng.
Một giây sau.
Hứa Khả đứng ngoài cửa yếu ớt giơ tay lên.
“Ờm… xin lỗi, cho tôi chen ngang một chút…”
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn cô ấy.
Biểu cảm của Hứa Khả vô cùng kỳ lạ, giống như vừa nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy.
“Hai người…”
“Có ai từng nói…”
“Hai người trông hơi… giống nhau không?”
6
Câu nói của Hứa Khả giống như một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa mà tất cả mọi người đều vô tình bỏ qua.
Dụ Cảnh Nhiên và Dụ Thư Nghiêu đồng thời nhìn về phía đối phương.
Lần này, họ nhìn nhau thật sự nghiêm túc.
Thật sự cẩn thận.
Trước đó, trong đầu Dụ Cảnh Nhiên chỉ toàn là chuyện bắt gian, hoàn toàn không còn tâm trí để ý đến điều gì khác.
Còn Dụ Thư Nghiêu thì bận đối phó với mớ hỗn độn trước mắt, cũng chẳng buồn để tâm.
Nhưng giờ đây, hai người đứng đối diện nhau, khoảng cách chưa đến nửa mét.
Dụ Cảnh Nhiên tháo kính xuống.
Vuốt ngược phần tóc mái lên.
Dụ Thư Nghiêu cũng buông bỏ vẻ lạnh lùng thường ngày, thần sắc dần thả lỏng.
Khoảnh khắc ấy…
Về sau, Triệu Lôi từng kể với tôi rằng, khi đứng ngoài cửa nhìn thấy cảnh tượng đó, cô ấy đã nổi hết cả da gà.
Bởi vì đó không phải là “hơi giống”.
Mà là giống nhau đến mức khiến người ta tê rần da đầu.
Cùng một đôi mắt hạnh.
Cùng một sống mũi.
Cùng một lúm đồng tiền bên má phải.
Thậm chí ngay cả độ cong hơi trĩu xuống nơi khóe môi cũng giống nhau đến không sai một ly.
Khuôn mặt tròn của Dụ Cảnh Nhiên chỉ là do chút mỡ thời nhỏ che mất đường nét xương hàm.
Còn gương mặt góc cạnh của Dụ Thư Nghiêu là vì anh gầy hơn.
Nhưng phần khung xương bên dưới…
Lại giống nhau như đúc.
“Cái này…”
Giọng Dụ Cảnh Nhiên bắt đầu run lên.
Không phải vì tức giận.
Mà là vì hoảng hốt.
Anh vô thức lùi lại một bước.
“Anh… anh sinh năm bao nhiêu?”
Dụ Thư Nghiêu im lặng hai giây.
“Năm 1994. Tháng một.”
Chaporia
Bình Luận (0)