Tôi không ngoại tình.
Tôi không cắm sừng chồng.
Lý do vì sao con gái tôi lại giống Tổng giám đốc đến vậy, cuối cùng cũng đã có đáp án.
Bởi vì Tổng giám đốc…
Chính là em trai ruột của chồng tôi.
Đoàn Đoàn giống chú của mình thì có gì lạ đâu.
Gen di truyền bày ra rõ ràng như vậy cơ mà.
Mạnh Nhiễm tôi, thanh thanh bạch bạch, đường đường chính chính, chẳng sợ bất cứ cuộc kiểm tra nào.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, thở hắt ra một hơi.
Cuối cùng…
Cuối cùng cũng có thể—
Đúng lúc ấy, Dụ Cảnh Nhiên đột nhiên ngẩng đầu lên khỏi vòng tay của Dụ Thư Nghiêu.
Đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng về phía tôi.
“Mạnh Nhiễm.”
“Có mặt! Chồng ơi!”
“Tuy hiểu lầm đã được giải thích rõ.”
“Vâng vâng vâng!”
“Nhưng ban nãy…”
“Lúc em để con gái ngồi trên đùi người đàn ông khác, còn gọi cậu ta là ba…”
Giọng anh dịu đi hẳn.
Nhưng ánh mắt thì không.
“Có phải em đã cười không?”
“Em không…”
“Trong đoạn video Hứa Khả gửi cho anh, khóe miệng em nhếch lên rồi.”
“Đó là co giật!”
“Em căng thẳng quá nên co giật cơ mặt thôi!”
“Con dao phay vẫn còn ở trong túi đấy.”
“Chồng ơi, em thật sự không cười mà!”
Tôi lại ngước lên nhìn trần nhà một lần nữa.
Được rồi.
Mức độ nguy hiểm cuối cùng cũng đã giảm xuống.
Từ “chết lâm sàng về mặt xã hội” hạ xuống thành “ăn đòn về mặt gia đình”.
Có tiến bộ rồi.
Như vậy cũng coi như là tiến bộ.
8
Tối hôm đó, mẹ chồng tôi, bà Trần Tú Lan, đã bắt chuyến tàu cao tốc sớm nhất để tới đây.
Dụ Thư Nghiêu đặt một phòng VIP tại nhà hàng cao cấp nằm ngay dưới tầng công ty.
Lấy danh nghĩa:
“Bữa cơm gia đình.”
Tôi ngồi bên bàn ăn mà cả người cứng đờ.
Bên trái là chồng tôi.
Bên phải là sếp tôi.
Hai người lại là anh em sinh đôi.
Một người là chồng.
Một người là em chồng.
Mà em chồng tôi lại là Tổng giám đốc của một tập đoàn niêm yết.
Trong khi tôi chỉ là một nhân viên bình thường của phòng Kế hoạch.
Rốt cuộc tôi nên gọi anh ấy là “Sếp Dụ”…
Hay là “em chồng”?
Chỉ riêng vấn đề này thôi cũng đủ khiến tôi đau đầu suốt cả buổi chiều.
Nhưng Đoàn Đoàn thì hoàn toàn khác.
Con bé chẳng có chút áp lực nào.
Ngồi cạnh Dụ Thư Nghiêu, đường đường chính chính sai anh bóc tôm cho mình.
Dụ Thư Nghiêu.
Tổng giám đốc Dụ.
Một tinh anh thương trường.
________________________________________
Một nhân vật từng ép đối thủ Nhật Bản và Hàn Quốc phải nhượng bộ trên bàn đàm phán.
Giờ phút này lại đang lóng ngóng bóc vỏ tôm cho một cô nhóc ba tuổi.
Ngón tay bị gai vỏ tôm đâm trúng hai lần.
Anh không hề lên tiếng.
Chỉ lặng lẽ bóc xong rồi gắp vào bát cho Đoàn Đoàn.
Nhìn con bé ăn ngon lành, ý cười nơi khóe mắt còn sâu hơn cả lúc ký được hợp đồng trị giá hàng chục tỷ.
Dụ Cảnh Nhiên ngồi bên cạnh nhìn thấy tất cả.
Ngoài mặt không nói gì.
Nhưng tôi vẫn thấy rõ…
Vành mắt anh lại đỏ lên.
Ngay lúc ấy.
Mẹ chồng tôi tới.
Cửa phòng mở ra.
Mẹ chồng tôi, bà Trần Tú Lan, bước vào.
Người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi ấy có mái tóc đã lấm tấm bạc, vóc người gầy gò nhỏ bé, trên người mặc chiếc áo khoác vải cotton mang từ quê lên, hoàn toàn lạc lõng giữa căn phòng VIP sang trọng.
Vừa bước vào, ánh mắt bà đã dừng lại trên người Dụ Thư Nghiêu.
Đúng lúc đó, Dụ Thư Nghiêu cũng ngẩng đầu lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
Câu đầu tiên mẹ chồng tôi thốt ra không phải là gọi tên.
Mà là hai tiếng khàn đặc, đau đớn đến xé lòng:
“Con trai của mẹ…”
Nói xong, bà không đứng vững nổi nữa.
Hai chân mềm nhũn, suýt ngã quỵ xuống đất.
Tôi và Dụ Cảnh Nhiên lập tức lao tới đỡ bà.
Dụ Thư Nghiêu cũng đứng dậy.
Anh bước từng bước về phía trước.
Một bước.
Lại một bước.
Động tác rất chậm.
Nhưng mỗi bước đi như đang thu ngắn khoảng cách của ba mươi mốt năm xa cách.
Đến khi đứng trước mặt bà.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau.
Mẹ chồng tôi run run đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt Dụ Thư Nghiêu.
Sờ bên má trái.
Lại sờ sang má phải.
Vuốt qua hàng lông mày.
Chạm lên trán anh.
“Giống quá…”
“Giống hệt bố con…”
Nước mắt bà rơi lã chã.
“Mẹ có lỗi với con…”
“Mẹ xin lỗi con…”
Dụ Thư Nghiêu không nói gì.
Anh chỉ đứng đó, để một người mẹ xa lạ vuốt ve gương mặt mình, để nước mắt của bà thấm ướt cổ áo vest.
Đôi môi anh run lên.
Rất lâu sau, anh mới khẽ nói:
“Không sao đâu ạ.”
“Con sống rất tốt.”
Nghe vậy, mẹ chồng tôi hoàn toàn bật khóc.
Bà ôm chầm lấy Dụ Thư Nghiêu, khóc đến khản cả giọng.
Dụ Thư Nghiêu cứng người trong hai giây.
Rồi chậm rãi cúi xuống.
Tựa đầu lên vai bà.
Vị Tổng giám đốc cao ngạo, lạnh lùng ấy…
Lúc này lại khóc như một đứa trẻ trong vòng tay của mẹ ruột.
Tôi quay mặt đi.
Đưa tay lau mắt.
Rồi cúi xuống nhìn Đoàn Đoàn.
Con nhóc này đang nghiêm túc đếm xem trên bàn có bao nhiêu đĩa thức ăn, hoàn toàn không biết hôm nay mình đã làm nên chuyện lớn đến mức nào.
Chaporia
Bình Luận (0)