Hai Tiếng Ba Ơi/Chương 10C. 10
20px

Chỉ với một tiếng “Ba”.

Con bé đã kéo hai anh em sinh đôi xa cách ba mươi mốt năm trở về bên nhau.

Bữa cơm hôm ấy kéo dài rất lâu.

Mẹ chồng tôi kể lại chuyện năm xưa.

Năm 1994, bà và bố chồng tôi làm việc trong một xưởng nhỏ ở huyện An, thu nhập mỗi tháng chưa tới ba trăm tệ.

Khi biết mang thai đôi, hai người đã vui mừng biết bao.

Nhưng sau khi sinh ra mới phát hiện, họ hoàn toàn không đủ khả năng nuôi cả hai.

Sữa bột gấp đôi.

Tã lót gấp đôi.

Gia đình nghèo đến mức chẳng còn gì bỏ vào nồi.

Sau nhiều đêm suy nghĩ, bố chồng tôi đã đưa ra quyết định đau đớn nhất cuộc đời.

Đưa đứa con nhỏ hơn vào cô nhi viện trên huyện.

“Ngày đưa con đi…”

Mẹ chồng tôi nắm chặt tay Dụ Thư Nghiêu, nước mắt tuôn rơi không ngừng.

“Bố con ngồi ngoài cửa khóc cả đêm…”

“Đến lúc sắp mất, ông ấy vẫn luôn nhắc…”

“Không biết thằng hai sống thế nào…”

“Có ai đối xử tốt với nó không…”

Bàn tay Dụ Thư Nghiêu bị bà nắm chặt đến trắng bệch.

Anh không nói gì.

Chỉ lặng lẽ siết lại tay bà.

“Bố mẹ nuôi đối xử với con rất tốt.”

Anh khẽ nói.

“Họ cho con đi học.”

“Cho con đi du học.”

“Chưa bao giờ để con phải chịu thiệt thòi.”

Mẹ chồng tôi gật đầu liên tục, khóc càng dữ dội hơn.

“Tốt…”

“Tốt…”

“Thế là tốt rồi…”

Dụ Cảnh Nhiên ngồi bên cạnh cũng khóc đến không thành tiếng.

Anh vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào:

“Vậy mà từ nhỏ con cứ nghĩ mình là con một…”

“Mẹ…”

“Sao mẹ không nói với con…”

“Bố con không cho mẹ nói…”

“Ông sợ con biết rồi lại buồn…”

“Cho đến lúc mất cũng không cho mẹ nói…”

“Nếu con biết sớm hơn…”

“Con đã đi tìm em ấy rồi…”

“Ba mươi mốt năm…”

Dụ Cảnh Nhiên nhìn Dụ Thư Nghiêu, khóc đến mức giọng nói đứt quãng.

“Em ở bên ngoài một mình…”

“Không có anh em ruột…”

“Không có chị em ruột…”

Dụ Thư Nghiêu lấy khăn giấy lau mắt.

Rồi bất ngờ bật cười.

Đôi mắt vẫn đỏ hoe.

Nhưng anh đang cười.

“Bây giờ chẳng phải đã có rồi sao?”

Anh nhìn Dụ Cảnh Nhiên.

“Không chỉ có thêm một người anh.”

Bàn tay anh xoa nhẹ lên đầu Đoàn Đoàn.

“Còn có thêm một cô cháu gái nhỏ nữa.”

Đoàn Đoàn đang nhai tôm phồng má, líu ríu nói:

“Chú!”

“Bóc cho cháu thêm một con nữa!”

Tiếng “chú” vừa vang lên.

Nước mắt Dụ Thư Nghiêu lại rơi xuống.

Nhưng khóe môi anh vẫn cong lên.

Tôi nhìn cả bàn người khóc đến nghiêng ngả.

Lặng lẽ kéo đĩa khoai tây chiên trước mặt Đoàn Đoàn về phía mình.

Chấm thêm chút tương cà.

Hôm nay kích thích quá rồi.

Phải bồi bổ mới được.

9

Sáng hôm sau đi làm.

Nhóm chat ba trăm người của công ty đã trôi mất vài nghìn tin nhắn.

Nội dung cũng từ:

“Mạnh Nhiễm cắm sừng chồng, dây dưa với Tổng giám đốc.”

Biến thành:

“Chồng của Mạnh Nhiễm là anh ruột của Tổng giám đốc.”

Tốc độ lan truyền còn nhanh hơn cả mạng 5G.

Vừa sáng sớm, Trương Vi đã lao tới bàn làm việc của tôi với vẻ mặt vô cùng phức tạp.

“Chị Nhiễm.”

“Ừ.”

“Em xin lỗi chị.”

“Biết rồi.”

“Hôm qua em không nên đăng bức ảnh so sánh đó.”

“Ồ.”

“Vậy… sếp Dụ thật sự là em ruột của anh rể à?”

“Là anh em sinh đôi. Chồng tôi là anh.”

Trương Vi như bị ai đó lấy búa gõ mạnh vào đầu.

Đơ toàn tập.

Hoàn toàn đơ luôn.

Sau đó, ánh mắt của cô nàng thay đổi.

Từ ánh mắt hóng chuyện biến thành ánh mắt nhìn đại ca.

“Chị… chị Nhiễm.”

“Đừng gọi tôi là chị Nhiễm.”

“Thế gọi là gì?”

“Cứ gọi Mạnh Nhiễm là được.”

“Không không không, em thấy gọi chị Nhiễm vẫn hợp lý hơn.”

Cô nàng vỗ bộp bộp lên vai tôi.

“Chị em à, trước đây nếu em có chỗ nào đắc tội, chị đừng để bụng nhé.”

“Hôm qua cô vừa kéo cả công ty tới xem tôi làm trò cười đấy thôi?”

“Đó là em đang quảng bá giúp chị!”

“Chị nghĩ xem, nếu không có bức ảnh em đăng lên, làm sao sếp Dụ nhận lại được anh trai ruột?”

“Tính ra, em còn là ân nhân của chị nữa ấy!”

Tôi nhìn vẻ mặt trơ trẽn của cô ta, nhất thời lại chẳng tìm được câu nào để phản bác.

Bởi vì những lời cô ta nói…

Hình như cũng có chút đạo lý.

Nhưng tôi tuyệt đối không định để cô ta biết điều đó.

“Cút.”

“Vâng ạ!”

“Chị Nhiễm cứ làm việc đi, có việc gì cứ sai em!”

Trương Vi lập tức xun xoe chạy biến.

Đi ngang qua chỗ Triệu Lôi, hai người lập tức ghé đầu vào nhau thì thầm với tốc độ ánh sáng, vẻ mặt cứ như đang bàn chuyện quốc gia đại sự.

Tôi lười để ý bọn họ.

Bởi vì tôi còn có một vấn đề đau đầu hơn.

Chu Lệ.

Hôm qua chính bà ta là người đầu tiên đòi “báo cáo cấp trên” xử lý tôi.

Giờ gió đã đổi chiều.

Thái độ của bà ta sẽ thế nào?

Đáp án rất nhanh đã xuất hiện.

Chín giờ mười lăm phút.

Cuộc họp giao ban của phòng ban bắt đầu.

Chu Lệ xách theo bình giữ nhiệt bước vào phòng họp.

Ánh mắt đầu tiên bà ta nhìn về phía tôi…

Có lẽ cả đời này tôi cũng không quên được.

Đó là ánh mắt của một người vốn tưởng mình giẫm phải mìn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...