Nhưng cuối cùng mới phát hiện…
Thứ mình giẫm phải là bom hạt nhân.
Ngày hôm qua, chính miệng bà ta còn tuyên bố trước toàn bộ văn phòng:
“Nếu có ai quan hệ bất chính thì cứ báo cáo lên trên.”
Mà người bị bà ta đòi báo cáo…
Bây giờ lại trở thành chị dâu ruột của Tổng giám đốc.
Bà ta tiêu đời rồi.
Chính bà ta cũng biết mình tiêu đời rồi.
Nhưng vẫn cố gắng chống đỡ.
Chu Lệ hắng giọng, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Khụ…”
“Hôm nay, trước tiên chúng ta bàn về kế hoạch quảng bá tháng sau…”
Bà ta còn chưa nói hết câu.
Cửa phòng họp đã mở ra.
Hứa Khả đứng ở cửa.
“Mạnh Nhiễm, sếp Dụ mời chị lên một lát.”
Cả phòng họp lập tức im phăng phắc.
Tôi đứng dậy đi ra ngoài.
Lúc đi ngang qua Chu Lệ, tôi có thể cảm nhận rất rõ người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi ấy cứng người lại trong thoáng chốc.
Tôi không nhìn bà ta.
Nhưng tôi biết.
Chiếc bình giữ nhiệt trong tay bà ta suýt nữa đã bị bóp méo.
—
Phòng Tổng giám đốc.
Hôm nay, trạng thái của Dụ Thư Nghiêu có chút khác biệt.
Vẫn là bộ vest đen quen thuộc ấy.
Nhưng khí chất dường như đã dịu đi đôi chút.
“Ngồi đi, Mạnh Nhiễm.”
“Sếp Dụ…”
“Gọi em đi.”
Tôi sững người.
“Sao cơ?”
“Cô gọi Cảnh Nhiên là chồng.”
“Cảnh Nhiên là anh trai tôi.”
“Vậy gọi tôi là ‘em’, về mặt logic chẳng có gì sai cả.”
Về mặt logic…
Đúng là không có vấn đề gì.
Nhưng bảo tôi gọi Tổng giám đốc của mình là “em”…
Cảnh tượng đó quả thật hơi khó tưởng tượng.
“Không gọi được à?”
“Không phải…”
“Chỉ là em cần chút thời gian để thích nghi.”
Dụ Thư Nghiêu cũng không tiếp tục chủ đề này.
Anh mở tập tài liệu trên bàn.
“Cô vào công ty được ba năm rồi.”
“Vâng.”
“Những bản kế hoạch cô viết, tôi đều đã xem qua.”
“Rất tốt.”
“Còn tốt hơn cả của trưởng phòng các cô.”
“Bản kế hoạch quảng bá cho tập đoàn Húc Nhật lần trước, ý tưởng cốt lõi là do cô viết.”
Tôi khựng lại.
Anh ấy biết chuyện đó?
“Cô có biết tại sao cuối cùng bản kế hoạch ấy lại mang tên Chu Lệ không?”
“…Tôi biết.”
“Bởi vì bà ta là cấp trên trực tiếp của cô.”
“Bà ta có quyền phê duyệt ghi danh.”
Dụ Thư Nghiêu khép tập tài liệu lại.
“Từ hôm nay trở đi.”
“Các báo cáo dự án của cô cứ nộp thẳng cho tôi.”
“Không cần thông qua Chu Lệ nữa.”
Tôi vừa định lên tiếng.
“Sếp Dụ… à không…”
“Chuyện này…”
“Em không muốn vì mối quan hệ này mà…”
“Không liên quan tới mối quan hệ.
”
Dụ Thư Nghiêu ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt sắc bén như trước.
“Mạnh Nhiễm.”
“Cô đã từng nghĩ xem, tại sao ba năm nay ở công ty, cô vẫn luôn chỉ là một nhân viên bình thường chưa?”
Tôi im lặng.
“Không phải vì năng lực của cô không đủ.”
“Mà là có người luôn cố tình chèn ép cô.”
________________________________________
Anh dừng lại một chút.
“Trước đây, tôi không can thiệp vào những chuyện như vậy.”
“Bởi vì mỗi bộ phận đều có hệ sinh thái riêng của nó.”
“Nhưng bây giờ…”
Khóe môi anh khẽ cong lên.
“Bây giờ cô là chị dâu của tôi.”
“Chị dâu của tôi ở công ty của tôi mà còn bị tiểu nhân chèn ép.”
“Nếu chuyện này truyền ra ngoài…”
“Tôi biết giấu mặt vào đâu đây?”
Tôi vừa buồn cười vừa bất lực.
Đây là kiểu logic gì vậy?
Nhưng nghĩ kỹ lại…
Hình như lại rất có lý.
“Cho nên…”
Dụ Thư Nghiêu nhìn tôi.
“Vị trí Giám đốc Kế hoạch bỏ trống suốt hai tháng nay.”
“Cô…”
“Có muốn đảm nhận không?”
Giám đốc Kế hoạch.
Từ một nhân viên kế hoạch bình thường nhảy vọt lên vị trí Giám đốc.
Liên tiếp vượt ba cấp.
Phản ứng đầu tiên của tôi là từ chối.
Bởi như vậy quá thiếu công bằng.
Phản ứng thứ hai là do dự.
Bởi vì suốt ba năm qua, Chu Lệ thật sự đã chèn ép tôi, còn mọi công lao đều bị bà ta chiếm lấy.
Phản ứng thứ ba…
Là Dụ Thư Nghiêu lại ném thêm một tập hồ sơ tới trước mặt tôi.
Đó là báo cáo điều tra của phòng Nhân sự.
Bên trong ghi chép chi tiết vô số việc làm sai trái của Chu Lệ trong suốt ba năm qua:
Chiếm công lao của cấp dưới.
Khai khống giờ tăng ca.
Biển thủ quỹ của phòng ban để chi cho những buổi ăn nhậu riêng.
Thường xuyên dùng lời lẽ cay nghiệt với thực tập sinh.
…
“Bà ta nghĩ rằng tôi không biết.”
Giọng Dụ Thư Nghiêu trở nên lạnh nhạt.
“Thực ra tôi biết tất cả.”
“Chỉ là trước đây chưa có thời gian xử lý mà thôi.”
Anh khép tập hồ sơ lại.
“Cô được làm Giám đốc, là phần thưởng xứng đáng với năng lực của cô.”
“Không liên quan đến việc cô là chị dâu tôi.”
“Mà liên quan đến những bản kế hoạch cô đã làm trong ba năm qua.”
“Đương nhiên…”
“Nếu cô không muốn, tôi cũng tôn trọng lựa chọn của cô.”
Tôi nhìn tập tài liệu ấy.
Rất lâu.
Sau đó chậm rãi lên tiếng:
“Em làm.”
Dụ Thư Nghiêu bật cười.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười của cậu ấy giống Dụ Cảnh Nhiên đến vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)