Đều là đôi mắt cong lên trước.
Rồi khóe môi mới từ từ nhếch lên.
“Được.”
“Chiều nay phòng Nhân sự sẽ phát thông báo bổ nhiệm.”
Tôi đứng dậy.
Đi đến cửa rồi quay đầu nhìn lại.
“Cảm ơn em.”
Tiếng “em” ấy được gọi ra rất tự nhiên.
Dụ Thư Nghiêu cúi đầu lật tài liệu.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy…
Vành tai cậu ấy đã đỏ lên rồi.
10
Ba giờ chiều.
Phòng Nhân sự đăng hai thông báo lên nhóm công ty.
Thông báo thứ nhất:
“Thông báo điều chỉnh nhân sự phòng Kế hoạch. Theo quyết định của công ty, bổ nhiệm đồng chí Mạnh Nhiễm giữ chức Giám đốc phòng Kế hoạch, có hiệu lực ngay lập tức.”
Thông báo thứ hai:
“Thông báo điều chuyển công tác đối với đồng chí Chu Lệ. Qua quá trình kiểm tra, nguyên Trưởng phòng Kế hoạch Chu Lệ có nhiều hành vi vi phạm quy định, nay quyết định điều chuyển sang phòng Hậu cần.”
Nhóm chat công ty lập tức bùng nổ.
Không còn là kiểu hóng chuyện như trước nữa.
Mà là kiểu:
Công lý cuối cùng cũng tới.
“Chị Nhiễm đỉnh quá!!”
“Quá xứng đáng luôn!”
“Con rùa Chu Lệ đó đáng lẽ phải bị xử lý từ lâu rồi!”
“Từ nay phải gọi là Mạnh Tổng nhé!”
Ngồi trước màn hình, nhìn từng dòng tin nhắn lướt qua, lòng tôi vô cùng phức tạp.
Không chỉ có vui mừng.
Mà còn là cảm giác…
Giống như cục tức bị đè nén suốt ba năm cuối cùng cũng tan biến.
Sống mũi tôi cay cay.
Thậm chí còn muốn gọi điện cho bố mình.
Đúng lúc ấy, Trương Vi và Triệu Lôi đồng loạt xông tới.
“Mạnh Tổng!”
“Đừng gọi Mạnh Tổng, nổi hết da gà rồi.”
“Chị Nhiễm! Chúc mừng nhé!”
“Tối nay nhất định phải khao đấy!”
“Được.”
“Ăn đồ nướng, tôi mời.”
“Em biết ngay chị Nhiễm hào phóng nhất mà!”
Nói xong, Trương Vi lập tức ghé sát lại, thần thần bí bí hỏi nhỏ:
“Chị Nhiễm, nói thật đi.”
“Trước đây chị thật sự không biết chồng chị có một người em trai sinh đôi là Tổng giám đốc tập đoàn niêm yết sao?”
“Thật sự không biết.”
“Vậy sau này…”
“Gia đình chị sẽ thế nào?”
“Sẽ thế nào?”
“Lễ Tết mọi người ngồi ăn cùng nhau?”
“Đoàn Đoàn đòi chú lì xì?”
“Phải gọi sếp Dụ là chú?”
Tôi suy nghĩ một lát.
“Chắc là vậy.”
Trương Vi hít mạnh một hơi.
“Chị Nhiễm…”
“Chị đúng là nữ chính che giấu thân phận đến tận màn cuối mới lật Boss!”
“Cút.”
—
Ra khỏi phòng Kế hoạch, tôi tình cờ gặp Chu Lệ ngoài hành lang.
Bà ta đang ôm một chiếc thùng carton.
Bên trong là bình giữ nhiệt, khung ảnh và chậu trầu bà của mình.
Nhìn thấy tôi, bà ta lập tức dừng lại.
Sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Tôi cũng dừng bước.
Hai người nhìn nhau trong ba giây.
Môi bà ta mấp máy.
Dường như muốn nói gì đó.
Cuối cùng chỉ bật ra được hai chữ:
“Chúc mừng.”
Tôi khẽ gật đầu.
Không nói gì.
Rồi bước ngang qua bà ta.
Không cần thiết phải bỏ đá xuống giếng.
Chỉ cần bà ta hiểu mình đã sai ở đâu là đủ.
—
Buổi tối về nhà.
Dụ Cảnh Nhiên đang nấu ăn trong bếp.
Con dao phay nhập khẩu từ Đức hôm nào…
Giờ đang dùng để thái cà rốt.
Dùng để thái rau.
Chứ không phải dùng để xử lý tôi.
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đoàn Đoàn nằm sấp trên bàn trà, nghiêm túc vẽ tranh.
“Mẹ ơi!”
“Mẹ xem này!”
Con bé giơ bức tranh lên.
Trên đó có bốn người.
Một người phụ nữ, phía trên ghi chữ:
“Mẹ”.
Một người đàn ông, phía trên ghi:
“Ba”.
Một cô bé nhỏ, phía trên viết:
“Đoàn Đoàn”.
Và còn một người nữa.
Mặc vest đen, tóc vuốt gọn gàng.
Phía trên là hai chữ xiêu vẹo:
“Chú”.
Bốn người nắm tay nhau.
Đứng trước một ngôi nhà thật lớn.
Trên bầu trời là ông mặt trời khổng lồ đang mỉm cười.
Tôi ngồi xổm xuống.
Lặng lẽ nhìn bức tranh rất lâu.
Rồi xoa đầu Đoàn Đoàn.
________________________________________
“Con vẽ đẹp lắm.”
“Đương nhiên rồi!”
Con bé ưỡn ngực đầy kiêu ngạo.
“Đoàn Đoàn là giỏi nhất mà!”
“Đúng vậy.”
“Con là giỏi nhất.”
Tôi bật cười.
Một nụ cười thật sự vui vẻ.
Dụ Cảnh Nhiên ló đầu ra khỏi bếp.
“Đừng đứng đó nữa.”
“Vào phụ anh dọn cơm.”
“Em tới đây.”
Tôi đứng dậy, đi về phía bếp.
Khi đi ngang qua tủ lạnh, tôi nhìn thấy trên cánh tủ có dán một tấm ảnh mới.
Đó là ảnh chụp ở trước trung tâm giám định chiều hôm qua.
Dụ Cảnh Nhiên và Dụ Thư Nghiêu đứng cạnh nhau.
Khóe mắt đều cong lên khi cười.
Đoàn Đoàn đứng giữa, hai tay cầm hai cây kẹo mút.
Phía dưới bức ảnh, Dụ Cảnh Nhiên dùng bút dạ viết những dòng chữ xiêu vẹo:
“Tìm thấy em rồi, em trai.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Sống mũi lại cay cay.
Buổi sáng hôm đó, tôi còn nghĩ rắc rối lớn nhất chỉ là trường mầm non đột nhiên nghỉ học.
Ai ngờ…
Con gái tôi lại dùng chính gương mặt của mình, làm náo loạn cả công ty.
Tạo ra một hiểu lầm chấn động.
Rồi lại giúp hai anh em sinh đôi thất lạc ba mươi mốt năm tìm được nhau.
Giúp mẹ chồng tôi tìm lại đứa con trai thất lạc.
Chaporia
Bình Luận (0)