19
Sau khi ở trung tâm chăm sóc sau sinh được một tuần, tôi nhận được cuộc gọi định kỳ từ viện điều dưỡng.
Bác sĩ nói với tôi khá nhiều, đại khái là bệnh tình của mẹ tôi đã dần chuyển biến tốt, bảo rằng nếu có thời gian thì tôi nên đến thăm bà nhiều hơn.
Tôi nói mình đang ở cữ nên chưa đi được, bác sĩ liền cười chúc mừng:
“Chúc mừng nhé, còn là song sinh long phụng nữa chứ! Tôi phải tranh thủ lấy chút lộc, mong con dâu tôi sau này cũng sinh một cặp như cô. Cô Giang, vậy tôi không làm phiền nữa. Có khi đợi cô hết tháng ở cữ, lúc đến thăm thì mẹ cô đã hồi phục nhiều rồi, biết nhận người luôn ấy chứ.”
Nghe được tin tốt, tâm trạng tôi cũng vui vẻ hẳn lên:
“Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm.”
“Cô khách sáo quá. Nghỉ ngơi cho tốt nhé, tạm biệt.”
Vừa cúp máy, Lộ Ngôn Xuyên đã hỏi:
“Mẹ em khỏe hơn rồi à?”
Tôi mỉm cười:
“Ừ, bác sĩ nói tình hình ổn hơn nhiều, bảo em nên đến thăm thường xuyên thì hồi phục càng nhanh. Chỉ tiếc là phải đợi hết ở cữ mới đi được.”
“Vậy mai anh sẽ thay em đến thăm bác. Dù bà chưa nhận ra anh, nhưng ít ra em cũng yên tâm hơn.” – Anh nói nhẹ nhàng.
“Được, anh nhớ mang ít anh đào cho mẹ nhé, bà thích ăn lắm.”
“Ừ.”
Sau khi sinh con, tôi nhận ra tâm lý mình thay đổi rất nhiều.
Trước đây, lúc nào tôi cũng âm thầm chuẩn bị tinh thần cho chuyện ly hôn với Lộ Ngôn Xuyên.
Không muốn tiêu tiền của anh, cũng chẳng muốn sai khiến anh — chỉ vì tôi sợ mất đi chút tự tôn còn sót lại.
Nhưng bây giờ thì khác.
Giờ anh là chồng tôi, là cha của các con tôi, và hình như… anh vẫn còn chút tình cảm với tôi.
Thế thì tiền của chồng mình, không tiêu thì để mấy con hồ ly khác tiêu chắc?
Không sai khiến chồng, chẳng phải để anh có sức mà đi hầu người khác à?
Đúng vậy — Tiền của chồng, phải tiêu cho đáng.
Chồng của mình, phải sai cho đúng. Tuyệt đối không mềm lòng.
Chớp mắt một cái, tôi đã mãn cữ.
Nhà có hai đứa nhỏ, thêm hai bảo mẫu và một cô giúp việc, căn hộ cũ của Lộ Ngôn Xuyên lập tức trở nên chật chội.
Anh phất tay một cái, trực tiếp đưa mẹ con tôi về ở biệt thự của anh — quà trưởng thành mà cha anh tặng.
Thành thật mà nói, thế giới của người giàu tôi thật sự không hiểu nổi.
Mà phần “không hiểu nổi” ấy… vẫn còn tiếp diễn.
Vừa nằm lên giường chưa được bao lâu, mẹ Lộ đã tới.
“Tiểu Ngư, đây là cho con này. Con sinh cho nhà ta cặp long phụng bảo bối quý như vậy, mấy thứ này coi như phần thưởng.” – Bà vừa nói vừa đặt đồ vào tay tôi.
Tôi cầm lên xem — một sổ đỏ, cùng hai tấm thẻ ngân hàng.
Mẹ Lộ mỉm cười hiền hậu:
“Căn biệt thự này ở gần đây thôi. Sau này nếu con và Ngôn Xuyên cãi nhau, không muốn ở chung thì cứ sang đó, đừng để ý đến nó. Hai tấm thẻ này, một của mẹ, một của bố con, mỗi thẻ năm triệu. Đều là tiền riêng của con.”
Đối với tôi — người từ năm mười tám tuổi đến giờ, tiền tiết kiệm trong tài khoản chưa bao giờ vượt quá ba vạn — đây đúng là một con số khổng lồ.
Khoảnh khắc đó, tôi mới thật sự cảm nhận rõ ràng rằng: À, thì ra mình gả vào hào môn thật rồi.
Tôi lắc đầu liên tục như cái trống lắc:
“Không được đâu mẹ, nhiều quá, con không thể nhận được.”
Mẹ Lộ bật cười, giọng cương quyết:
“Quà mẹ cho thì không lấy lại. Con cứ giữ đi. Đây không chỉ là cho con đâu, mà còn là cho hai đứa nhỏ nữa.”
Nói đến mức này rồi, tôi chỉ còn biết nhận lấy và khẽ nói lời cảm ơn:
“Vậy con cảm ơn mẹ và bố ạ.”
“Con ngoan lắm.”
Tôi do dự một chút rồi hỏi tiếp, giọng tự nhiên:
“Mẹ này, lúc ở bệnh viện… mình có làm xét nghiệm ADN cho hai bé không ạ?”
Tôi hỏi vậy là có lý do.
Dù Lộ Ngôn Xuyên cái tên “hỗn đản” ấy quên mất chuyện này, nhưng tôi nghĩ chắc bố mẹ anh vẫn để bụng.
Nếu không làm rõ, về sau hai đứa nhỏ sẽ thiệt thòi.
Vì thế, tôi cực kỳ chủ động trong chuyện này.
Khuôn mặt mẹ Lộ thoáng hiện nụ cười sâu hơn:
“Có chứ, sau khi con hỏi, mẹ và bố con đã cho làm rồi. Còn thằng Ngôn Xuyên ngốc kia thì đến giờ vẫn chưa biết gì hết.”
Tôi bĩu môi:
“Chỉ sợ anh ấy mãi không phát hiện ra thôi.”
“Giờ hai đứa nhỏ trông giống hệt nó hồi bé. Đợi lớn thêm chút nữa, chắc chắn càng giống hơn. Đến lúc đó, mẹ sẽ ‘vô tình’ nhắc cho nó biết. Khổ cho con, Tiểu Ngư à. Tối nay con muốn ăn gì, để mẹ bảo người nấu cho.”
“Cảm ơn mẹ, nấu chút canh cá thôi ạ.”
“Được, để mẹ dặn ngay.”
Lúc ấy, tôi nằm dựa vào gối, trong lòng vừa ấm áp vừa buồn cười.
Thì ra — làm con dâu nhà giàu cũng có lúc ngọt ngào đến thế này.
20
Việc đầu tiên tôi làm sau khi hết tháng ở cữ — là bế hai đứa nhỏ đi thăm mẹ.
Tôi bế một đứa, Lộ Ngôn Xuyên bế một đứa, rồi gọi tài xế chở cả nhà tới viện điều dưỡng.
Tới nơi, tôi đi gặp bác sĩ trước.
Ông mỉm cười nói:
“Mẹ cô tiến triển tốt lắm, giờ đã bắt đầu có phản ứng với mọi thứ xung quanh rồi. Cô đến thăm thường xuyên một chút, biết đâu có ngày bà ấy tỉnh hẳn.”
Tôi khẽ gật đầu:
“Vâng.”
Khi gặp lại mẹ, tôi thấy rõ bà khác hẳn trước kia — sắc mặt hồng hào, ánh mắt có hồn, không còn vẻ đờ đẫn như người mất hồn nữa.
Tôi ôm đứa con gái lại gần:
“Mẹ, mẹ xem này, đây là cháu ngoại của mẹ — bé Viên Viên. Dễ thương không ạ?”
Ánh mắt mẹ lập tức dừng lại trên gương mặt nhỏ xíu của con bé.
Một lúc sau, bà còn đưa tay ra muốn bế cháu.
Tôi liếc nhìn bác sĩ, thấy ông gật đầu liền yên tâm trao bé cho mẹ.
Bà đón lấy con bé rất tự nhiên, vừa ôm vừa khẽ đong đưa, miệng khe khẽ hát ru, giọng dịu dàng như những năm tháng tôi còn nhỏ.
Bỗng nhiên, mẹ dừng lại, ánh mắt bỗng trở nên rất tỉnh táo:
“Không đúng… đây không phải là Tiểu Ngư của mẹ. Con gái mẹ đã lớn rồi.”
Tôi giật mình, dưới ánh mắt ra hiệu của bác sĩ, tôi vội bước tới, nhẹ nhàng bế lại đứa nhỏ, mỉm cười nói:
“Mẹ, con mới là Tiểu Ngư đây này. Còn đây là cháu gái của mẹ.”
Mẹ ngẩn người nhìn tôi, rồi bỗng cười rưng rưng:
“Tiểu Ngư… đúng rồi, con là Tiểu Ngư. Con gái ngoan của mẹ…”
Nói rồi, bà đột nhiên ôm chầm lấy tôi, bật khóc nức nở.
Sợ dọa con, tôi nhanh tay đưa bé cho Lộ Ngôn Xuyên, rồi vòng tay ôm lấy mẹ, khẽ dỗ:
“Không sao đâu, mẹ đừng sợ… Tiểu Ngư vẫn luôn ở đây với mẹ mà.”
Mẹ khóc thật lâu.
Cuối cùng, khi bình tĩnh lại, bà nói rõ ràng, rành rọt từng chữ:
“Con gái của mẹ đã lớn rồi, còn sinh cả em bé nữa… Ai da, mẹ như vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, tỉnh ra thì mọi thứ đều đã khác.”
Tôi không tin nổi, quay phắt sang nhìn bác sĩ:
“Bác sĩ, mẹ tôi… là hồi phục rồi sao?”
Bác sĩ cũng vô cùng kinh ngạc, lập tức tiến tới hỏi mấy câu.
Mẹ tôi trả lời rành mạch, đâu ra đấy.
Bác sĩ mỉm cười rạng rỡ:
“Cô Giang, xem ra mẹ cô thật sự đã tỉnh lại rồi. Quá tốt rồi, chúc mừng cô. Nhưng hiện giờ vẫn cần tiếp tục điều dưỡng để phục hồi hoàn toàn.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Tôi ôm chặt lấy mẹ lần nữa, giọng nghẹn ngào:
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ… con nhớ mẹ lắm…”
Vừa nói xong, nước mắt đã không kìm được mà rơi lã chã.
Tất cả những năm tháng ấm ức, tủi hờn, tất cả những nỗi đau chịu đựng bấy lâu — trong khoảnh khắc ấy, cuối cùng cũng có nơi để trút xuống.
Mẹ tôi cũng ôm lại, khẽ vỗ vai tôi, giọng run run:
“Xin lỗi con gái, là mẹ khiến con chịu nhiều thiệt thòi rồi.”
Tôi lập tức lắc đầu, lau nước mắt:
“Không được nói thế đâu mẹ. Giờ mẹ tỉnh lại rồi, sau này chúng ta sẽ sống thật vui, thật tốt.”
“Được, được, nghe con.”
Tôi cười qua nước mắt, rồi giới thiệu:
“Mẹ, đây là chồng con — Lộ Ngôn Xuyên. Mẹ còn nhớ không?”
Trước đây, khi tôi học đại học và mới hẹn hò với anh, tôi từng dẫn anh về ra mắt mẹ.
“Nhớ chứ, nhớ chứ. Thằng bé ngoan lắm. Hai đứa đi cùng nhau chắc khổ nhiều lắm nhỉ? Cảm ơn con đã ở bên con gái bác.”
Tôi nhanh miệng chen vào trước khi anh kịp nói:
“Mẹ, anh ấy đối xử với con rất tốt, không hề khổ đâu ạ.”
Hiểu ý, Lộ Ngôn Xuyên cũng khẽ gật đầu nói:
“Mẹ, đừng nói khách sáo thế ạ. Mình là người một nhà cả. Sau này, để con và Tiểu Ngư cùng chăm sóc mẹ.”
“Được, được, tốt lắm. Còn đây là cháu ngoại trai và cháu ngoại gái của mẹ đúng không? Mau để mẹ nhìn kỹ chút.”
Không khí trong phòng bỗng tràn đầy tiếng cười, tiếng nói ấm áp.
Khi bố mẹ Lộ nghe tin mẹ tôi đã tỉnh lại, họ lập tức muốn tới thăm.
Tôi định nháy mắt ra hiệu cho Lộ Ngôn Xuyên đồng ý, nhưng bác sĩ vội ngăn lại:
“Người bệnh vừa hồi phục, tinh thần còn yếu. Tốt nhất những người khác nên để vài hôm nữa hãy tới, tránh ồn ào làm ảnh hưởng.”
Thế là bố mẹ Lộ đành tạm hoãn.
Chiều hôm ấy, mẹ tôi kiên quyết giữ tôi lại, muốn nói chuyện riêng.
Nhìn ánh mắt bà, tôi biết chắc có điều gì đó bà muốn tâm sự.
Lộ Ngôn Xuyên rất tinh ý, bèn bế hai đứa nhỏ ra ngoài trước.
Trước khi đi, anh khẽ nói với tôi:
“Anh quay lại đón em sau nhé.”
“Vâng, anh lái xe cẩn thận.”
“Ừ.”
Rồi anh mỉm cười, nhẹ nhàng khép cửa.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và mẹ — và một nỗi xúc động sâu sắc vẫn đang lan tràn trong lòng.
Chaporia
Bình Luận (0)