Trong đầu tôi chỉ hiện lên một hình ảnh duy nhất:
Chồng tôi, Dụ Cảnh Nhiên, đứng trong bếp.
Tay cầm con dao phay nhập khẩu từ Đức.
Hồi đó anh ấy một mực nói rằng thép tốt mới thái ra món rau ngon, cắn răng bỏ tám trăm tệ (gần 3 triệu VNĐ) ra mua con dao này.
Cực kỳ sắc bén.
Rất rất sắc.
Tôi nhìn trời ngoài cửa sổ.
Nghĩ thầm, đây chắc là cảnh tượng “trời xanh mây trắng, gió hiu hiu, mà sống sao khó quá” trong truyền thuyết.
—
Tôi gọi mười bảy cuộc điện thoại.
Bị dập máy toàn bộ.
Gửi hai mươi ba tin nhắn WeChat.
Toàn hiện dấu chấm than đỏ chót.
Dụ Cảnh Nhiên đã chặn mọi phương thức liên lạc của tôi.
Điều này trong đời sống hôn nhân của chúng tôi được liệt vào “Cảnh báo cấp độ 1”.
Lần trước anh ấy làm thế, là vì tôi lôi cái máy cạo râu tám trăm tệ của anh ấy ra cạo lông mày. Lần đó anh ấy giận không nói chuyện với tôi suốt ba ngày.
Lần này á?
Tôi cúi xuống nhìn bức ảnh so sánh.
Ba ngày e là không đủ.
Ba mươi năm chắc vừa.
Tôi sứt đầu mẻ trán ngồi trước bàn làm việc, mắt dán vào màn hình máy tính, không đọc nổi chữ nào.
Đoàn Đoàn được tôi dỗ ngồi ở ghế trống bên cạnh vẽ tranh.
Bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy cây sáp màu, tô tô vẽ vẽ rất nghiêm túc.
Tôi ghé sát vào xem một cái.
Suýt nữa thì đột tử tại chỗ.
Con bé vẽ ba người.
Một người mặc váy, trên đầu ghi chữ “Mẹ”.
Một người mặc vest, trên đầu ghi chữ “Ba”.
Một người cũng mặc vest, trên đầu viết những nét xiêu vẹo:
“Ba đẹp trai”.
Ba người nắm tay nhau. Ở giữa vẽ một hình trái tim thật to.
Trương Vi ló đầu qua nhìn.
“Phụt…”
Cô nàng quay đi lấy cổ áo che miệng, vai giật bần bật, cười đến mức run rẩy cả người.
“Đưa bức tranh này cho mẹ xé ngay.” Tôi vội giật lấy.
“Không chịu!” Đoàn Đoàn oà khóc ngay lập tức, “Đó là bức tranh con vẽ cả nhà mình mà!”
“Nhà mình không có ‘Ba đẹp trai’! Chỉ có một người ba thôi!”
“Nhưng ‘ba đẹp trai’ đang ở trên lầu mà! Chú ấy cũng là ba!”
Cả phòng Kế hoạch lại một lần nữa câm nín.
Tất cả cắm cúi làm việc, nhưng tám cái lỗ tai đều vểnh lên dựng đứng.
Tôi nhét bức tranh vào ngăn kéo, hít sâu ba lần.
Đúng lúc đó—
Giọng cậu lễ tân vang lên từ bộ đàm:
“Phòng Kế hoạch tầng mười sáu, có người tìm Mạnh Nhiễm.”
Tim tôi thắt lại.
“Là ai?”
“Một anh trai. Không nói tên.”
Ngập ngừng một lát.
“Anh ấy… à… tay hình như đang cầm thứ gì đó. Chú bảo vệ cản lại, anh ấy bảo là đặc sản mang theo. Nhưng nhìn không giống đặc sản lắm.”
“Hình dạng thế nào?”
“Hình chữ nhật dài dài, bọc trong giấy báo.”
Huyết áp của tôi trong nháy mắt vọt lên một trăm tám.
Cả phòng Kế hoạch nhìn nhau trân trân.
Nụ cười trên mặt Trương Vi cuối cùng cũng tắt ngóm.
Cô ta nuốt nước bọt.
“Chị Nhiễm… Đó không phải là…”
Triệu Lôi run rẩy lên tiếng: “Hay là báo cảnh sát?”
“Báo cảnh sát làm gì? Đó là chồng tôi!”
“Chồng cầm dao thì có khác gì người lạ cầm dao không??”
Tôi đứng dậy.
Chân hơi run.
“Mọi người đừng hoảng. Anh ấy chỉ hơi nóng tính thôi. Tôi ra giải thích rõ ràng là xong.”
Lời còn chưa dứt.
“Rầm—”
Cửa phòng Kế hoạch bị đẩy tung ra.
Không phải đẩy.
Mà là đạp.
Dụ Cảnh Nhiên đứng ở cửa.
Cao một mét tám tám, mặc áo thun trắng và quần jeans, gương mặt thanh tú.
Tay phải, nắm chặt con dao phay nhập khẩu từ Đức được bọc trong giấy báo.
Tờ báo đã rách một nửa, lộ ra lưỡi dao sáng loáng.
Phía sau anh ấy, bác bảo vệ lão Triệu vẻ mặt khó xử, chắp hai tay vào nhau, làm ra điệu bộ “tôi thật sự cản không nổi”.
Cả khu vực làm việc lặng ngắt như tờ.
Ánh mắt Dụ Cảnh Nhiên quét qua từng người một.
Ánh mắt anh ấy quét đến đâu, người ở đó rụt cổ đến đấy — Trương Vi chui tọt xuống gầm bàn, Triệu Lôi kéo ghế chắn trước mặt, cậu thực tập sinh trong góc đã bắt đầu bấm 110.
Chaporia
Bình Luận (0)