Cuối cùng, ánh mắt anh ấy dừng lại trên người tôi.
Nói chính xác hơn, là dừng lại ở Đoàn Đoàn đang đứng cạnh tôi.
“Ba—”
Đoàn Đoàn vừa định há mồm gọi.
Dụ Cảnh Nhiên đã chặn họng con bé bằng hai chữ:
“Im lặng.”
Lần đầu tiên.
Đoàn Đoàn bị ba ruột dọa sợ, lập tức ngậm miệng lại.
Dụ Cảnh Nhiên bước từng bước về phía tôi.
Giày da — à không, hôm nay anh ấy đi dép lê.
Đôi dép lê lẹt xẹt đập xuống sàn, mỗi tiếng vang lên đều như bùa đòi mạng.
Anh ấy bước đến trước mặt tôi.
Cúi xuống nhìn tôi.
“Mạnh Nhiễm.”
“Chồng ơi—”
“Em nói thật cho anh.”
Anh ấy giơ điện thoại lên, màn hình là bức ảnh so sánh kia.
“Người đàn ông này, là Tổng giám đốc công ty em?”
“Vâng, nhưng mà—”
“Em và anh ta có quan hệ gì?”
“Không có quan hệ gì cả!”
“Thế tại sao con gái em lại giống hệt anh ta?”
“Em làm sao mà biết được! Trùng hợp! Thật sự là trùng hợp mà!”
“Trùng hợp?”
Dụ Cảnh Nhiên cười.
Cái điệu cười đó, còn đáng sợ hơn cả khóc.
“Mạnh Nhiễm, em có biết trên mạng đang đồn ầm lên không? Ảnh chụp màn hình nhóm công ty em đã bị tung lên nhóm cư dân rồi. Nhóm cư dân lại share qua nhóm các bà mẹ bỉm sữa. Trong nhóm bỉm sữa có đồng nghiệp của anh. Đồng nghiệp của anh gửi ảnh cho bạn thân anh. Thằng bạn anh vừa nãy gọi liền tám cuộc điện thoại chửi anh mù mắt.”
Giọng anh ấy run rẩy.
“Cả cái phố này đều biết vợ cắm sừng anh, chỉ có một mình anh bị bịt mắt.”
“Chồng ơi! Thật sự không có mà!”
“Vậy em giải thích đi, tại sao con gái em gọi anh ta là ba? Đừng nói với anh đây cũng là trùng hợp?”
Tôi há hốc miệng.
Chuyện này, đúng là rất khó giải thích.
Bởi vì con ranh Đoàn Đoàn, cứ nhè lúc này mà lên tiếng.
Con bé giật giật ống quần tôi, ngước khuôn mặt ngây thơ lên hỏi:
“Mẹ ơi, sao ba lại tức giận thế? Có phải vì ba đẹp trai trên lầu không ạ?”
Mắt Dụ Cảnh Nhiên trừng lớn.
“Ba đẹp trai??”
Đoàn Đoàn gật đầu: “Dạ đúng rồi! Ba ở trên lầu đẹp trai lắm, phòng làm việc của ba to ơi là to! Có nhiều kẹo lắm! Ba còn bế con nữa!”
Mỗi một chữ, đều là một quả bom.
Bom chùm luôn.
Dội thẳng lên mộ tôi.
Tay Dụ Cảnh Nhiên siết chặt cán dao phay.
“Trên lầu.”
“Dẫn anh lên lầu.”
“Không không không—”
“Mạnh Nhiễm, một là em dẫn anh lên, hai là anh tự đi. Chọn một đi.”
5
Bầu không khí trong thang máy tụt xuống dưới mức đóng băng.
Dụ Cảnh Nhiên đứng bên trái tôi, xách dao trong tay, mũi dao chĩa xuống đất.
Đoàn Đoàn được tôi ôm trong lòng, mút kẹo chùn chụt, vẻ mặt cực kỳ ngây thơ vô tội.
Lão Triệu bảo vệ đi theo phía sau, mồ hôi đầm đìa, trong bộ đàm vang lên tiếng lách cách gọi điều phối liên tục.
“Tầng mười tám có tình huống, tất cả mọi người chú ý…”
Tôi dùng ánh mắt điên cuồng ra hiệu cho lão Triệu: Đừng gọi cảnh sát, đây là chuyện gia đình.
Lão Triệu dùng ánh mắt đáp lại tôi: Cậu ta cầm dao đấy, tôi không quyết định được.
Thang máy đến tầng mười tám.
Cửa mở.
Hứa Khả đứng ở đầu hành lang, nhìn thấy đội hình của chúng tôi — một người phụ nữ, một người đàn ông cầm dao, một đứa bé, một bảo vệ — thì sững sờ tại chỗ.
“Mạnh… Mạnh Nhiễm? Vị này là…”
“Chồng tôi.”
“Cầm… dao?”
Dụ Cảnh Nhiên không thèm nhìn cô ấy, ánh mắt khóa chặt vào cánh cửa có dòng chữ “Phòng Tổng giám đốc”.
Anh ấy bước tới.
Đẩy cửa.
Cửa không khóa.
Dụ Thư Nghiêu đang ngồi sau bàn làm việc xem tài liệu.
Nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên, khoảnh khắc nhìn thấy Dụ Cảnh Nhiên…
Đồng tử của anh ta rõ ràng đã co rút lại một chút.
Không phải vì con dao.
Mà vì khuôn mặt.
Dụ Cảnh Nhiên tuy mặt tròn, để tóc mái, đeo kính, khác xa với gương mặt góc cạnh và mái tóc ngắn gọn gàng của Dụ Thư Nghiêu.
Nhưng khi hai người đứng đối diện nhau…
Đôi mắt đó.
Độ cong của sống mũi đó.
Lúm đồng tiền bên má phải đó.
Chaporia
Bình Luận (0)