20px

Trên mặt giấy ố vàng, con dấu đã mờ đi, nhưng ngày tháng thì còn rất rõ ràng:

Ngày 15 tháng 4 năm 1994.

Người nhận nuôi: Dụ Chính Đức, Vương Ngọc Phân.

Người được nhận nuôi: Bé trai, sinh khoảng cuối tháng 1 năm 1994.

Nguồn gốc: Viện phúc lợi xã hội huyện An, tỉnh Nam.

Sắc mặt Dụ Cảnh Nhiên biến đổi.

Biến đổi hoàn toàn.

“Huyện An, tỉnh Nam…”

Giọng anh ấy như rít qua kẽ răng.

“Nhà tôi… chính là ở huyện An.”

Văn phòng chìm vào tĩnh lặng rất lâu.

Chỉ có tiếng điều hòa chạy ù ù.

Đoàn Đoàn không biết người lớn đang làm gì, nằm úp sấp trên sô pha ngủ gật.

Cuối cùng Dụ Thư Nghiêu là người phá vỡ bầu không khí im lặng đó.

“Anh có thể… liên lạc với mẹ anh được không?”

“Anh muốn hỏi cái gì?”

Dụ Thư Nghiêu nhìn anh ấy.

Trong đôi mắt giống Dụ Cảnh Nhiên như đúc ấy, hiện lên một tầng sương mỏng manh.

“Hỏi bà ấy… năm xưa có phải đã… sinh đôi hai đứa con trai hay không.”

Dụ Cảnh Nhiên đứng đó, thở dốc.

Anh ấy lấy điện thoại ra.

Tay run lẩy bẩy.

Mở khóa màn hình, tìm số liên lạc lưu tên “Mẹ”.

Bấm gọi.

Tút…

Tút…

Tút…

“Alo? Cảnh Nhiên à, sao giờ này lại gọi điện…”

“Mẹ.”

Giọng Dụ Cảnh Nhiên đang run.

“Con hỏi mẹ một chuyện, mẹ phải nói thật.”

“Chuyện gì thế con?”

“Năm xưa… lúc mẹ sinh con…”

Anh ấy hít một hơi thật sâu.

“Có phải… còn một người nữa không?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Khoảng im lặng đó rất dài.

Dài đến mức tay Dụ Cảnh Nhiên càng run rẩy dữ dội hơn.

Dài đến mức tay Dụ Thư Nghiêu bấm chặt vào lòng bàn tay đến rướm máu.

Dài đến mức tim tôi như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

Rồi đầu dây bên kia, truyền đến một tiếng nức nở cố kìm nén.

“Cảnh Nhiên… sao tự nhiên con lại hỏi chuyện này…”

Không phải là phủ nhận.

Mà là “sao tự nhiên con lại hỏi”.

Hốc mắt Dụ Cảnh Nhiên đỏ hoe.

“Mẹ, mẹ nói cho con biết đi.

Có phải không?”

Tiếng nức nở ở đầu dây bên kia chuyển thành tiếng khóc nấc.

“Phải… năm đó… nhà nghèo quá… Bố con mất việc, mẹ lại đang ở cữ… sinh đôi căn bản là không nuôi nổi…”

“Bố con ông ấy… ông ấy đã đem đứa thứ hai đến viện mồ côi…”

“Mẹ cả đời này cảm thấy có lỗi với đứa bé đó, cả đời…”

Nước mắt Dụ Cảnh Nhiên lặng lẽ trào ra.

Anh ấy không nói lời nào.

Anh ấy chỉ cầm điện thoại.

Quay đầu lại.

Nhìn Dụ Thư Nghiêu.

Dụ Thư Nghiêu đứng sau bàn làm việc, cắn môi đến trắng bệch.

Hốc mắt đã đỏ rực.

Nhưng anh ta không khóc.

Tay nắm chặt tờ giấy chứng nhận nhận nuôi, đốt ngón tay tái nhợt.

Tất cả mọi người trong văn phòng — Hứa Khả, bảo vệ lão Triệu, cả những đồng nghiệp đang lấp ló ngoài cửa — không ai dám phát ra tiếng động nào.

Đoàn Đoàn trên sô pha trở mình một cái, lầu bầu một tiếng: “Ba ơi, đừng khóc…”

Không biết là đang gọi ai.

Nhưng hai người đàn ông…

Hai anh em sinh đôi cùng năm cùng tháng cùng ngày, sở hữu chung một khuôn mặt, xa cách nhau ba mươi mốt năm…

Đồng loạt quay đầu lại nhìn con bé.

7

Những chuyện diễn ra sau đó, nhanh hơn trí tưởng tượng của bất kỳ ai.

Dụ Thư Nghiêu ngay lập tức yêu cầu Hứa Khả liên hệ với trung tâm xét nghiệm ADN tốt nhất thành phố.

Hai giờ sau.

Dụ Cảnh Nhiên và Dụ Thư Nghiêu ngồi ở hành lang trung tâm xét nghiệm, chờ kết quả đối chiếu ADN.

Tôi ôm Đoàn Đoàn ngồi ở hàng ghế đối diện.

Giữa hai người đàn ông là một cái ghế trống.

Không ai nói một lời.

Dụ Cảnh Nhiên đã cất con dao phay đi.

Bỏ vào cái túi vải đặt dưới chân, chừa phần cán dao thò ra ngoài.

Cô y tá của trung tâm nhìn thấy con dao đó, biểu cảm trên mặt đặc sắc vô cùng.

“À thì… thưa anh, có cần em cất giữ giùm…”

“Không cần.” Dụ Cảnh Nhiên mặt không cảm xúc đáp.

Cô y tá vội vàng lỉnh đi mất.

Hiếm khi thấy Dụ Thư Nghiêu ngồi đó mà không hề nhìn điện thoại.

Anh ta cứ nhìn mãi vào tay mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...