Màn Hình Khóa Là Em/Chương 12C. 12
20px

“Ừ.”

“Có một nơi anh muốn đưa em tới.”

Một tiếng sau.

Xe dừng lại bên ngoài một bệnh viện.

Tôi ngẩn người.

Nơi này…

Hình như rất quen.

Hạ Tuấn tắt máy xe.

Nhìn tòa nhà trước mặt.

Giọng nói rất khẽ.

“Em còn nhớ không?”

Tôi chợt hiểu ra.

Đây chính là bệnh viện năm đó.

Bệnh viện nơi tôi từng đưa anh tới sau cơn mưa lớn.

Tôi nhìn anh.

Bỗng thấy sống mũi cay cay.

Suốt một năm qua.

Chúng tôi đã đi rất nhiều nơi.

Nhưng đây là lần đầu tiên anh đưa tôi đến đây.

Hai người cùng đi bộ trong khuôn viên bệnh viện.

Lá vàng rơi đầy lối đi.

Gió thu rất nhẹ.

Hạ Tuấn đột nhiên cười.

“Thật ra năm đó anh không nhớ rõ mặt em.”

Tôi ngẩn người.

“Không nhớ?”

Anh gật đầu.

“Anh tỉnh lại thì em đã đi rồi.”

“Tất cả những gì anh biết chỉ là người cứu mình mặc đồng phục trường em.”

Tôi bật cười.

“Vậy sao anh tìm được em?”

“Anh trai em.”

“Anh trai em khoe em mỗi ngày.”

Tôi:

“…”

Đúng là phong cách của anh trai tôi.

Hạ Tuấn cũng bật cười.

Nhưng rất nhanh.

Nụ cười ấy lại trở nên dịu dàng.

“Nhưng sau đó anh gặp em.”

“Ở lễ tốt nghiệp.”

“Em đứng dưới gốc cây.”

“Đang cười.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt giống hệt ngày đầu tiên tôi phát hiện ảnh màn hình khóa kia.

Dịu dàng đến mức khiến tim người ta mềm nhũn.

“Khoảnh khắc ấy.”

“Anh biết rồi.”

“Biết gì?”

Tôi khẽ hỏi.

Anh im lặng vài giây.

Rồi cười.

“Biết mình xong đời.”

Tôi bật cười thành tiếng.

Chúng tôi đi đến băng ghế dưới một gốc cây lớn.

Hạ Tuấn ngồi xuống bên cạnh tôi.

Một lúc rất lâu không ai nói gì.

Chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió.

Sau đó.

Anh đột nhiên mở điện thoại.

Đưa cho tôi.

“Cho em xem thứ này.”

Tôi nhận lấy.

Là album ảnh.

Bên trong có hàng trăm tấm hình.

Từ năm tôi mười bảy tuổi.

Đến tận bây giờ.

Tôi đã xem những tấm ảnh này rồi.

Nhưng lần này.

Ở cuối album lại xuất hiện thêm rất nhiều ảnh mới.

Ảnh tôi ngủ gật trên sofa.

Ảnh tôi cãi nhau với anh trai.

Ảnh tôi ôm Tăm Xỉa.

Ảnh tôi ngồi ăn lẩu.

Tất cả đều là những khoảnh khắc rất bình thường.

Tôi bật cười.

“Anh lại chụp lén em.”

Hạ Tuấn không phủ nhận.

“Ừ.”

“Không sửa được.”

Tôi bất lực.

Người đàn ông này đúng là hết thuốc chữa.

Đúng lúc ấy.

Một cuộc gọi video đột nhiên hiện lên.

Người gọi.

Là anh trai tôi.

Tôi vừa bắt máy.

Khuôn mặt anh ấy đã xuất hiện trên màn hình.

“Đang ở đâu?”

“Đi chơi.”

“Tao biết.”

Anh ấy hừ một tiếng.

Sau đó nhìn Hạ Tuấn.

“Lúc nào mới trả em gái tao?”

Hạ Tuấn bình tĩnh đáp:

“Không trả.”

“Tao biết ngay.”

Anh trai ôm ngực.

“Bạn thân biến thành em rể.”

“Đúng là báo ứng.”

Tôi cười đến mức suýt rơi nước mắt.

Ba người nói chuyện thêm vài câu rồi mới cúp máy.

Nhưng trong lòng tôi lại vô cùng ấm áp.

Bởi vì tôi biết.

Những người quan trọng nhất đều đang ở đây.

Mặt trời dần lặn.

Ánh hoàng hôn phủ lên khuôn viên bệnh viện một màu vàng dịu dàng.

Tôi dựa đầu lên vai Hạ Tuấn.

Nhẹ giọng hỏi:

“Hạ Tuấn.”

“Ừ.”

“Anh có từng hối hận không?”

“Hối hận gì?”

“Hối hận vì thích em lâu như vậy.”

Anh bật cười.

Không chút do dự.

“Chưa từng.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Hạ Tuấn cúi xuống.

Khẽ hôn lên trán tôi.

“Em biết không?”

“Nếu không có cơn mưa năm đó.”

“Có lẽ anh vẫn sẽ thích em.”

“Tại sao?”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt đầy ý cười.

“Bởi vì người anh thích.”

“Không phải người đã cứu anh.”

“Mà là em.”

Gió thu nhẹ nhàng lướt qua.

Mang theo mùi hương của lá cây và ánh nắng cuối ngày.

Tôi bỗng thấy hốc mắt nóng lên.

May mắn biết bao.

Trên thế giới này.

Có một người đã âm thầm đi về phía tôi suốt tám năm.

May mắn hơn nữa.

Là cuối cùng tôi cũng không bỏ lỡ anh.

Trên đường về.

Tôi vô tình cầm điện thoại của Hạ Tuấn.

Màn hình sáng lên.

Tôi nhìn thấy hình nền khóa.

Không còn là tấm ảnh năm mười bảy tuổi nữa.

Mà là ảnh chụp chung của hai chúng tôi.

Trong ảnh.

Tôi đang cười.

Anh đang nhìn tôi.

Ánh mắt dịu dàng đến mức không giấu nổi.

Tôi nhìn rất lâu.

Sau đó bật cười.

“Này.”

Hạ Tuấn đang lái xe.

Khẽ đáp:

“Ừ?”

Tôi giơ điện thoại lên.

“Cho phép anh dùng rồi.”

Anh quay đầu nhìn tôi.

Khóe môi chậm rãi cong lên.

Mà tôi cũng cười theo.

Bởi cuối cùng tôi đã hiểu.

Có những người xuất hiện trong cuộc đời bạn rất muộn.

Nhưng lại dùng tất cả những năm tháng trước đó để âm thầm yêu bạn.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...