20px

Với những ngày tôi tra được anh thực sự ở Bắc Kinh.

Mục thứ ba:

Ảnh chụp.

Bức ảnh chụp trước căn biệt thự.

Cùng với bản ghi nhận ra vào của Triệu Uyển Thanh mà tôi lấy được từ ban quản lý khu dân cư.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Tôi cần nhiều hơn nữa.

Bởi tôi biết.

Chu Viễn Châu sẽ không dễ dàng bỏ qua số tiền tám triệu đó.

Con người anh.

Chuyện gì cũng chịu được.

Chỉ không chịu thiệt.

Tuần thứ ba sau khi nhận việc.

Công ty nhận được một dự án lớn.

Khách hàng phía Senegal muốn sang Bắc Kinh khảo sát thực tế.

Sếp giao cho tôi phụ trách tiếp đón toàn bộ hành trình.

Tiệc chiêu đãi được tổ chức tại khách sạn Quốc Mậu.

Tôi mặc một bộ vest màu đen.

Tóc búi gọn.

Trang điểm nhẹ.

Người trong gương.

Khác hoàn toàn với cô dâu mới cưới rụt rè, nhẫn nhịn của ba năm trước.

Trong buổi tiệc.

Người phụ trách phía khách hàng tên là Đỗ Khải Văn.

Mang dòng máu lai Trung Quốc và châu Phi.

Tiếng Trung nói rất lưu loát.

Lúc nâng ly.

Anh ta nhìn tôi thêm vài lần.

“Cô Tống từng du học Pháp sao?”

“Khẩu âm tiếng Pháp của cô rất chuẩn.”

“Cảm ơn.”

“Tôi tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ Bắc Kinh.”

“Chưa từng ra nước ngoài.”

“Vậy càng lợi hại hơn.”

Đỗ Khải Văn mỉm cười nâng ly.

Tôi lịch sự chạm cốc.

Chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

Trước đây Chu Viễn Châu quản tôi rất chặt.

Không cho tôi uống rượu.

Không cho tôi tăng ca.

Không cho tôi đi công tác.

Anh nói phụ nữ phải biết giữ gìn danh tiếng.

Bây giờ không còn ai quản tôi nữa.

Ngược lại tôi mới nhận ra.

Rượu đúng là thứ chẳng ngon lành gì.

Tiệc tối kết thúc.

Đỗ Khải Văn chủ động đề nghị đưa tôi về nhà.

Tôi nói không cần.

Tôi tự bắt xe là được.

Anh ấy vẫn kiên trì.

“Muộn thế này rồi, không an toàn đâu.”

Tôi cười cười.

“Tôi sống ở Bắc Kinh ba mươi mốt năm rồi.”

“An toàn lắm.”

Anh ấy khựng lại một chút.

Sau đó bật cười.

“Cô Tống là người rất có nguyên tắc.”

“Không phải nguyên tắc.”

“Là thói quen thôi.”

Ngồi vào taxi.

Tôi nhận được một tin nhắn thoại từ Chu Viễn Châu.

“Tống Từ, dạo này sao em không trả lời tin nhắn của anh?”

“Em vẫn còn giận à?”

Tôi không để ý.

Rất nhanh sau đó.

Anh lại gửi thêm một tin.

“Anh với Triệu Uyển Thanh thật sự không có gì cả.

“Tấm ảnh đó là chụp trong buổi tụ họp đồng nghiệp.”

“Em đừng nghĩ nhiều.”

Tôi xóa luôn tin nhắn thoại.

Nghĩ một lát.

Lại mở danh bạ.

Tìm tên Chu Viễn Châu.

Sau đó nhìn vị trí định vị của anh.

Anh đang ở Bắc Kinh.

Quận Thuận Nghĩa.

Thời gian gửi.

Hai mươi phút trước.

Tôi nhìn chấm đỏ nhỏ trên màn hình vài giây.

Chụp màn hình.

Lưu vào thư mục “Chứng cứ”.

Sau đó nhắn cho anh một câu.

“Anh về nước rồi à?”

Ba phút sau.

Anh trả lời:

“Không.”

“Là tín hiệu bị lệch thôi.”

“Anh đang ở Niger.”

Tín hiệu bị lệch.

Cái cớ này.

Anh đã dùng suốt một năm.

Tôi không vạch trần.

Chỉ trả lời một chữ.

“Ồ.”

Taxi chạy ngang vành đai 4 phía Bắc.

Tôi nhìn thoáng qua khu chung cư mình đã sống suốt ba năm.

Đèn trong căn hộ vẫn sáng.

Ngô Quế Lan chắc vẫn còn ở đó.

Tuần trước.

Bà từng gọi điện cho tôi.

Nói đường ống nước trong nhà bị hỏng.

Bảo tôi quay về sửa.

Tôi nói:

“Đó là nhà của mẹ.”

“Mẹ gọi ban quản lý đi ạ.”

Bà mắng tôi vô lương tâm.

Tôi đáp:

“Mẹ à, mẹ nói đúng.”

“Con đúng là không có lương tâm.”

“Cho nên mẹ đừng trông cậy vào con nữa.”

Bà tức đến mức cúp máy ngay tại chỗ.

Quay đầu đã gọi cho Chu Viễn Châu mách tội tôi.

Chu Viễn Châu gửi cho tôi một tràng tin nhắn dài.

Nói tôi bất hiếu.

Nói mẹ anh một mình ở Bắc Kinh rất không dễ dàng.

Tôi không trả lời lấy một tin.

Lúc đó anh mới nhận ra.

Những lời đạo đức ép buộc trước đây.

Đã không còn tác dụng với tôi nữa.

Về đến nhà mới.

Tôi đứng trong vườn một lúc.

Cuối tháng ba.

Trời vẫn còn lạnh.

Nhưng đất đã bắt đầu tơi ra.

Tôi mua một ít hạt giống hoa.

Dự định cuối tuần này sẽ gieo xuống.

Trước khi ngủ.

Tôi lướt xem vòng bạn bè.

Thấy Ngô Quế Lan đăng một trạng thái.

Ảnh là một bàn đầy thức ăn.

Dòng chữ bên dưới viết:

“Con trai và con dâu đều không ở nhà, một mình cũng phải ăn uống cho tử tế.”

Có người bình luận:

“Con dâu của bác đâu rồi? Chẳng phải vẫn ở nhà sao?”

Ngô Quế Lan trả lời:

“Nó chuyển ra ngoài ở rồi.”

“Nói là đi làm.”

“Ai biết thật ra đi làm cái gì.”

Tôi nhìn bình luận đó.

Bỗng nhớ ra một chuyện.

Tôi vẫn chưa nói với Ngô Quế Lan về số tiền tám triệu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...