Cũng chưa nói cho bà biết.
Tôi đã mua một căn biệt thự.
Lại càng chưa nói với bà.
Rằng tôi đang chuẩn bị ly hôn.
Không phải tôi không muốn nói.
Mà là thời cơ vẫn chưa tới.
Bởi vì chuyện ly hôn này.
Người sốt ruột không phải tôi.
Mà là Chu Viễn Châu.
Anh còn sợ mọi chuyện vỡ lở hơn tôi.
Dù sao anh cũng là quản lý cấp trung của doanh nghiệp nhà nước.
Dù sao cũng đang mang thân phận đã kết hôn.
Dù sao bên ngoài còn nuôi một người phụ nữ đang mang thai.
Ba thứ đó.
Anh không muốn mất bất cứ thứ nào.
Vậy thì cứ giằng co đi.
Dù sao bây giờ tôi có công việc.
Có nhà.
Có tương lai để mong đợi.
Còn anh có gì?
Một người phụ nữ cần anh nuôi dưỡng.
Một đứa trẻ sắp chào đời.
Một cuộc hôn nhân có thể bị tổ chức điều tra bất cứ lúc nào.
Và cả tôi.
Người đã lãng phí ba năm thanh xuân cho một kẻ không đáng.
Ngày hôm sau đến công ty.
Đỗ Khải Văn tới ký hợp đồng.
Lúc ký tên.
Anh ấy bỗng hỏi tôi một câu.
“Cô Tống đã kết hôn rồi à?”
Tôi nhìn ngón áp út của mình.
Không đeo nhẫn.
“Vâng.”
“Ồ, vậy chồng cô làm công việc gì?”
“Được công ty cử sang châu Phi rồi.”
“Châu Phi à?”
“Ở nước nào vậy?”
“Niger.”
Đỗ Khải Văn bật cười.
“Trùng hợp thật.”
“Công ty chúng tôi ở Niger cũng có nghiệp vụ.”
“Biết đâu sau này còn gặp được chồng cô.”
Tôi cũng cười.
“Có lẽ vậy.”
Nhưng anh ấy không biết.
Chu Viễn Châu vốn chẳng ở Niger.
Anh đang ở Bắc Kinh.
Ở quận Thuận Nghĩa.
Trong căn biệt thự trị giá mười hai triệu tệ đó.
Ở cùng Triệu Uyển Thanh.
Sau khi ký hợp đồng xong.
Sếp bảo tôi tiễn Đỗ Khải Văn xuống dưới.
Trong thang máy.
Anh ấy bỗng nói:
“Cô Tống, có một chuyện tôi không biết có nên nói hay không.”
“Anh cứ nói đi.”
“Nếu chồng cô thật sự được cử sang Niger.”
“Vậy anh ấy hẳn phải ở Niamey.”
“Nhưng tháng trước tôi vừa từ đó trở về.”
“Nhân sự của các doanh nghiệp Trung Quốc bên đó tôi gần như đều đã gặp.”
“Tôi chưa từng nghe tới một quản lý dự án nào tên Chu Viễn Châu.”
Tay tôi đang đặt trên nút bấm thang máy.
Bỗng khựng lại.
“Có lẽ khác công ty thôi.”
“Tôi từng tham dự tiệc chiêu đãi của đại sứ quán.”
“Hầu hết đại diện các doanh nghiệp Trung Quốc đều có mặt.”
“Nhưng cái tên Chu Viễn Châu này.
”
“Thật sự không có.”
Cửa thang máy mở ra.
Đỗ Khải Văn bước ra ngoài.
Rồi lại quay đầu nhìn tôi.
“Có lẽ tôi nhớ nhầm.”
“Xin lỗi đã làm phiền.”
Tôi đứng trong thang máy.
Khoảnh khắc cửa từ từ khép lại.
Tôi đột nhiên bật cười.
Thì ra.
Ngay cả chuyện sang châu Phi.
Anh cũng lừa tôi.
Nào là thường trú năm năm.
Nào là sắp xếp của công ty.
Nào là tín hiệu không tốt.
Tất cả đều là dối trá.
Anh căn bản không phải được điều động sang đó.
Mà là tự mình đi.
Hoặc nói đúng hơn.
Là bỏ trốn.
Bởi vì Triệu Uyển Thanh mang thai.
Anh phải tránh mặt những người quen ở Bắc Kinh.
Tránh tai mắt của đơn vị.
Tránh mọi nguy cơ có thể khiến chuyện ngoại tình bị bại lộ.
Cho nên mới dựng lên cái cớ:
“Thường trú ở châu Phi.”
Thậm chí.
Rất có thể ngay cả cái cớ đó cũng là giả.
Có lẽ anh vốn chưa từng tới châu Phi.
Chỉ nói với tôi rằng mình đã đi.
Sau đó ở lại Bắc Kinh.
Ở quận Thuận Nghĩa.
Sống cuộc sống của một gia đình khác.
Mà tôi.
Lại còn ngây thơ cho rằng.
Năm năm là đủ để mình xoay chuyển tình thế.
Hóa ra.
Anh chưa từng có ý định cho tôi năm năm.
Ngay từ đầu.
Anh đã tính toán hết rồi.
Để tôi một mình ở Bắc Kinh sống cuộc hôn nhân không chồng.
Còn anh ở bên ngoài hưởng thụ cuộc sống.
Đợi đến khi thời cơ chín muồi.
Anh sẽ chủ động đề nghị ly hôn.
Đến lúc đó.
Tôi đã già đi.
Không có công việc.
Không có nhà cửa.
Ngay cả tiền tiết kiệm cũng đã bị anh chuyển sạch.
Và tôi.
Chỉ có thể tay trắng rời khỏi cuộc hôn nhân này.
Anh đã tính toán mọi thứ.
Chỉ là không tính đến việc.
Tôi sẽ ra tay trước.
Về tới văn phòng.
Tôi mở máy tính.
Đăng nhập vào tài khoản Alipay của Chu Viễn Châu.
Mật khẩu tôi biết từ lâu rồi.
Là ngày sinh của anh ghép với ngày sinh của tôi.
Anh nghĩ tôi không nhớ.
Nhưng thật ra tôi nhớ rất rõ.
Kéo lịch sử giao dịch ra.
Toàn bộ chi tiêu của anh tại Bắc Kinh trong một tháng gần đây hiện lên rõ mồn một.
Siêu thị.
Nhà hàng.
Cửa hàng mẹ và bé.
Tất cả đều là địa chỉ ở quận Thuận Nghĩa.
Tôi chụp màn hình từng trang.
Lưu vào thư mục.
Sau đó gọi một cuộc điện thoại.
“Alo, xin chào.”
“Có phải Văn phòng Luật sư XX không ạ?”
Chaporia
Bình Luận (0)