Luật sư Hà gọi điện tới.
“Tống Từ, tôi điều tra được rồi.”
“Căn nhà ở Hải Điến của Chu Viễn Châu là tài sản có trước hôn nhân.”
“Tiền bán nhà thuộc sở hữu cá nhân của anh ta.”
“Nhưng nếu anh ta dùng số tiền đó mua biệt thự trong thời gian hai người vẫn còn quan hệ hôn nhân.”
“Vậy phần giá trị gia tăng của căn biệt thự vẫn thuộc tài sản chung của vợ chồng.”
“Nhưng hiện giờ sổ đỏ đứng tên Triệu Uyển Thanh.”
“Đúng.”
“Cho nên điều cô cần chứng minh là nguồn tiền mua nhà đến từ Chu Viễn Châu.”
“Chỉ cần chứng minh được điểm đó.”
“Thì căn biệt thự đứng tên Triệu Uyển Thanh sẽ được xem là hình thức chuyển hóa tài sản chung của vợ chồng.”
“Cô có quyền yêu cầu phân chia.”
“Làm sao chứng minh được?”
“Bằng lịch sử giao dịch ngân hàng.”
“Tôi đang làm thủ tục đề nghị tòa án trích xuất.”
“Nếu anh ta dùng tiền mặt thì sao?”
“Vậy phải tìm chứng cứ khác.”
“Ví dụ như lời khai của môi giới.”
“Biên nhận thu tiền của chủ nhà.”
“Hoặc sao kê tài khoản của Triệu Uyển Thanh.”
Tôi tựa lưng vào ghế sofa.
Khẽ nhắm mắt lại.
“Luật sư Hà.”
“Còn một chuyện nữa.”
“Mười tám tháng qua.”
“Mỗi tháng anh ta đều chuyển hai mươi nghìn tệ cho Triệu Uyển Thanh.”
“Khoản tiền đó thuộc hành vi chuyển dịch tài sản trong thời kỳ hôn nhân.”
“Tôi có thể đòi lại không?”
“Có thể.”
“Nhưng cô phải chuẩn bị tâm lý.”
“Anh ta sẽ phản tố việc cô chuyển đi tám triệu tệ.”
“Tám triệu đó tôi đã dùng để mua căn biệt thự hiện tại.”
“Nếu tòa xác định số tiền đó là tài sản cá nhân của mẹ anh ta.”
“Vậy tôi có phải bồi thường không?”
“Có.”
“Nhưng cô cũng có thể lập luận rằng.”
“Đó là khoản bù đắp cho lao động gia đình và giá trị sinh sản mà cô đã bỏ ra trong ba năm hôn nhân.”
“Tòa có chấp nhận không?”
“Chưa chắc.”
“Điều đó phụ thuộc vào việc cô có chứng minh được trong ba năm qua.”
“Chu Viễn Châu không thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của một người chồng.”
“Và đã gây ra tổn hại thực tế cho cô hay không.”
Không thực hiện nghĩa vụ của một người chồng.
Tôi chợt nhớ tới những đêm anh ngủ ở phòng khách.
Nhớ tới đêm tân hôn lạnh lẽo.
Nhớ tới ba năm chung sống.
Chúng tôi ở chung một mái nhà.
Nhưng chưa từng thật sự là vợ chồng.
Tôi nhớ lại việc mỗi tháng anh đều cố định về nhà ở hai ngày.
Giống như hoàn thành nhiệm vụ.
Nhớ tới giọng điệu lạnh nhạt của anh khi nói:
“Năm nay cũng nên có con rồi.”
Những thứ đó có được xem là chứng cứ không?
Có.
Nhưng tòa án có công nhận hay không.
Lại là chuyện khác.
Tôi mở điện thoại.
Lật lại bức ảnh căn biệt thự chụp hôm qua.
Trong ảnh.
Chu Viễn Châu mặc chiếc áo khoác tôi tặng.
Ôm Triệu Uyển Thanh trong lòng.
Cái bụng của Triệu Uyển Thanh đã rất rõ ràng.
Tính sơ thời gian.
Lúc cô ta mang thai.
Tôi và Chu Viễn Châu kết hôn còn chưa được nửa năm.
Nói cách khác.
Ngay từ đầu anh đã lừa tôi.
Khi cuộc hôn nhân còn đang trong giai đoạn ngọt ngào nhất.
Anh đã có người khác ở bên ngoài.
Tôi bỗng nhớ tới một chuyện.
Tối hôm đám cưới.
Sau khi khách khứa giải tán.
Anh nói với tôi:
“Tống Từ, anh mệt rồi, ngủ trước đây.”
Sau đó một mình đi vào phòng khách.
Khi ấy tôi tưởng anh thật sự mệt.
Bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ anh đang nóng lòng nhắn tin cho Triệu Uyển Thanh.
Nói với cô ta rằng:
“Xong rồi.”
“Con ngốc đó đã cắn câu.”
Tôi đứng dậy.
Đi ra khu vườn.
Hạt giống đã được giao tới.
Đặt trong thùng nhận hàng trước cửa.
Tôi mở gói.
Ngồi xổm xuống.
Vùi từng hạt giống vào trong đất.
Lúc đang tưới nước.
Luật sư Hà lại gửi tin nhắn.
“Tống Từ, còn một tin xấu nữa.”
“Chu Viễn Châu đã nộp đơn xin phong tỏa tài sản.”
“Căn nhà mới của cô có thể sẽ bị phong tỏa.”
Động tác của tôi khựng lại.
“Chuyện xảy ra khi nào?”
“Sáng nay.”
“Có lẽ tòa án sẽ sớm gửi thông báo cho cô.”
“Vậy bây giờ tôi có thể làm gì?”
“Chuẩn bị chứng cứ.”
“Đặc biệt là chứng cứ chứng minh tám triệu tệ đó thuộc tài sản chung của vợ chồng.”
“Nếu không.”
“Rất có thể cô sẽ thật sự trắng tay.”
Tôi đứng lên.
Nhìn những hạt giống vừa được gieo xuống.
Đất vẫn còn ướt.
Nhưng có nảy mầm được hay không.
Đã không còn do tôi quyết định nữa.
Chương 7
Thông báo phong tỏa tài sản được gửi tới sau ba ngày.
Lúc nhân viên tòa án tới gõ cửa.
Tôi đang ngồi trong phòng khách ăn cơm hộp.
Niêm phong màu cam được dán lên cửa chính.
Hai con dấu đỏ chồng lên phía trên.
Nhân viên tòa án nói với tôi:
“Cô Tống, trước khi vụ án được xét xử xong.”
Chaporia
Bình Luận (0)