20px

“Căn nhà này không được mua bán.”

“Không được thế chấp.”

“Cũng không được cho thuê.”

Tôi gật đầu.

Ném hộp cơm vào thùng rác.

Thu dọn vài bộ quần áo thay đổi.

Kéo vali rời đi.

Đến cửa.

Tôi ngoái đầu nhìn lại.

Đất trong vườn vẫn còn ẩm.

Hạt giống vẫn chưa nảy mầm.

Nhưng không còn quan trọng nữa.

Bởi hiện tại.

Ngay cả chỗ ở tôi cũng không còn.

Tôi gọi cho Tiền Hồng Mai.

Xin ứng trước hai tháng tiền lương.

Bà hỏi địa chỉ.

Sau đó tự lái xe tới đón tôi.

Trên đường.

Bà đột nhiên hỏi:

“Tống Từ, cô biết vì sao ngày đó tôi vừa nhìn đã chọn cô không?”

“Tôi không biết.”

“Bởi vì trong buổi phỏng vấn.”

“Cô nói với tôi rằng mình đã ly hôn.”

“Một người phụ nữ dám thẳng thắn nói mình ly hôn trong lúc phỏng vấn.”

“Chứng tỏ cô ấy không sợ bắt đầu lại từ đầu.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không nói gì.

“Nhưng bộ dạng hiện giờ của cô.”

“Lại không giống người không sợ bắt đầu lại.”

“Tiền tổng, tôi không phải sợ.”

“Tôi chỉ cảm thấy mình quá ngu ngốc.”

“Ngu ở chỗ nào?”

“Ngu vì tưởng rằng kết hôn là cả đời.”

“Ngu vì tin rằng lời đàn ông nói đều là thật.”

“Ngu vì đem ba năm thanh xuân đặt cược lên một kẻ lừa đảo.”

Tiền Hồng Mai bật cười.

“Tống Từ.”

“Cô mới ba mươi mốt tuổi thôi.”

“Năm tôi ba mươi mốt tuổi còn đang thay tã cho con.”

“Cô dũng cảm hơn tôi nhiều.”

“Tôi không dũng cảm.”

“Tôi chỉ bị ép tới đường cùng.”

“Đường cùng cũng là đường.”

“Đi qua được rồi.”

“Sẽ là một con đường mới.”

Tiền Hồng Mai đưa tôi tới một căn hộ.

Nói rằng một người bạn của bà đang ở nước ngoài.

Nhà bỏ trống.

Bảo tôi cứ ở tạm trước.

Tôi cảm ơn bà.

Kéo vali lên lầu.

Lúc mở cửa.

Điện thoại bỗng reo lên.

Là một số lạ.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia là giọng của một người phụ nữ.

“Alo, cô là Tống Từ phải không?”

“Cô là ai?”

“Tôi tên Triệu Uyển Thanh.”

Bàn tay cầm điện thoại của tôi siết chặt lại.

“Có chuyện gì sao?”

“Tôi muốn gặp cô nói chuyện.”

“Nói chuyện gì?”

“Nói về Chu Viễn Châu.”

Tôi bước vào căn hộ.

Dựng vali sát bên tường.

“Cô nói đi.”

“Tôi và Chu Viễn Châu ở bên nhau được hai năm rồi.”

“Anh ấy nói sẽ ly hôn.”

“Nhưng mãi vẫn chưa ly.

“Tôi muốn biết rốt cuộc khi nào cô mới chịu buông tay?”

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

“Cô Triệu.”

“Nếu anh ta muốn ly hôn thì có thể đề nghị bất cứ lúc nào.”

“Tôi chưa từng ngăn cản.”

“Nhưng anh ấy nói cô không đồng ý ly hôn.”

“Còn dọa sẽ làm ầm lên ở đơn vị của anh ấy.”

“Anh ta nói vậy sao?”

“Đúng.”

“Anh ấy nói cô lấy tám triệu tệ của anh ấy.”

“Nếu anh ấy đòi ly hôn thì cô sẽ đi tố cáo anh ấy với ủy ban kỷ luật.”

Trong nháy mắt.

Tôi hiểu ra nước cờ của Chu Viễn Châu.

Một mặt kiện tôi chuyển dịch tài sản.

Một mặt lại nói với Triệu Uyển Thanh rằng tôi không chịu ly hôn.

Lừa cả hai bên.

Lợi dụng cả hai bên.

Để bản thân luôn được đứng ở vị trí người bị hại.

“Cô Triệu, tôi hỏi cô một câu.”

“Cô mang thai được mấy tháng rồi?”

“Hơn sáu tháng.”

“Chu Viễn Châu biết chứ?”

“Biết.”

“Anh ấy nói trước khi đứa bé ra đời nhất định sẽ ly hôn xong.”

“Vậy cô thấy hiện giờ anh ta đang cố gắng ly hôn.”

“Hay đang cố kéo dài thời gian?”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng.

“Cô Triệu.”

“Tôi nói thật với cô.”

“Tôi đã thuê luật sư.”

“Và đang chuẩn bị khởi kiện ly hôn.”

“Nhưng Chu Viễn Châu lại phản tố tôi chuyển dịch tài sản.”

“Yêu cầu tôi bồi thường tám triệu tệ.”

“Cô nghĩ xem.”

“Một người đàn ông thật sự muốn ly hôn sẽ làm như vậy sao?”

“Ý cô là…”

“Ý tôi là.”

“Từ đầu đến cuối.”

“Anh ta chưa từng định ly hôn với tôi.”

“Cũng chưa từng định kết hôn với cô.”

“Anh ta chỉ muốn dùng cô để ép tôi chủ động đề nghị ly hôn.”

“Như vậy mọi trách nhiệm đều đổ lên đầu tôi.”

“Còn anh ta sẽ giữ được toàn bộ tài sản.”

Triệu Uyển Thanh không lên tiếng.

Tôi nghe thấy tiếng hít thở rất khẽ.

“Cô Triệu.”

“Cô đang mang thai con của anh ta.”

“Anh ta mua biệt thự cho cô.”

“Nhìn qua thì có vẻ rất yêu cô đúng không?”

“Nhưng cô thử nghĩ xem.”

“Căn biệt thự đó đứng tên ai?”

“Tên tôi.”

“Đúng.”

“Nếu anh ta ly hôn rồi kết hôn với cô.”

“Thì căn biệt thự đó sẽ trở thành tài sản trước hôn nhân của cô.”

“Anh ta không mất gì cả.”

“Nếu anh ta mãi không ly hôn.”

“Thì căn biệt thự đó sẽ bị xem là tài sản tặng cho người thứ ba.”

“Tôi có quyền khởi kiện đòi lại.”

“Dù ở trường hợp nào.”

“Người không chịu thiệt vẫn là anh ta.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...