“Tôi ép anh cái gì?”
“Nếu em còn tiếp tục làm loạn.”
“Anh sẽ tới công ty em.”
“Nói cho sếp em biết em là loại người thế nào.”
“Tôi là loại người thế nào?”
“Anh nói thử xem.”
“Em… em chuyển dịch tài sản trong thời kỳ hôn nhân.”
“Em với sếp của em còn có quan hệ không rõ ràng…”
Tôi bật cười.
“Chu Viễn Châu.”
“Cuối cùng anh cũng lộ bộ mặt thật rồi.”
Tôi mở chức năng ghi âm trên điện thoại.
“Anh nói lại lần nữa xem.”
“Tôi với sếp tôi có quan hệ gì?”
Chu Viễn Châu lập tức im bặt.
Bởi anh biết.
Chỉ cần câu đó nói ra khỏi miệng.
Thì chính là vu khống.
“Không nói được nữa à?”
“Vậy để tôi nói thay anh.”
“Tiếp theo anh có phải định nói rằng anh có bằng chứng tôi ngoại tình không?”
“Anh thuê người theo dõi tôi.”
“Chụp cả đống ảnh.”
“Sau đó mang lên tòa làm chứng cứ?”
Ánh mắt Chu Viễn Châu khẽ dao động.
Chỉ một thoáng thôi.
Nhưng đã đủ.
Tôi biết.
Mình đoán đúng rồi.
“Chu Viễn Châu.”
“Có phải anh quên mất một chuyện không?”
“Tôi học phiên dịch tiếng Pháp.”
“Chứ không phải không hiểu pháp luật.”
“Anh nghĩ những chuyện anh làm tôi không nhìn ra sao?”
“Hay anh nghĩ luật sư anh thuê giỏi hơn luật sư tôi thuê?”
Tôi lấy từ trong túi ra một tập tài liệu khác.
Đặt lên bàn.
“Đây là bản chiến lược tố tụng mà luật sư của anh chuẩn bị.”
“Anh nhìn xem.”
“Viết rõ ràng như vậy.”
“Mục tiêu cốt lõi của anh không phải ly hôn.”
“Mà là khiến tôi gánh một khoản nợ khổng lồ.”
“Sau đó tự nguyện từ bỏ quyền phân chia tài sản.”
Sắc mặt Chu Viễn Châu lập tức trắng bệch.
“Em… em lấy được thứ này bằng cách nào?”
“Chuyện đó không liên quan tới anh.”
“Anh chỉ cần biết một điều.”
“Từ bây giờ trở đi.”
“Mỗi câu anh nói.”
“Mỗi việc anh làm.”
“Tôi đều sẽ ghi lại.”
“Bao gồm cả lực tay anh vừa nắm cổ tay tôi.”
“Đủ để tôi ghi nhận là hành vi bạo lực gia đình.”
Tôi thu lại tập tài liệu.
“Chu Viễn Châu.”
“Tôi cho anh hai lựa chọn.”
“Lựa chọn thứ nhất.”
“Ly hôn theo đúng điều kiện của tôi.”
“Ngày mai chúng ta làm thủ tục luôn.”
“Lựa chọn thứ hai.”
“Gặp nhau tại tòa án.”
“Tôi sẽ nộp toàn bộ chứng cứ.”
“Bao gồm cả chuyện anh làm giả hồ sơ công tác ở nước ngoài.”
“Đến lúc đó.”
“Vấn đề của anh không chỉ là ly hôn nữa.
”
“Mà còn là có giữ được công việc hay không.”
Chu Viễn Châu nhìn chằm chằm vào tôi.
Sự căm hận trong mắt gần như không thể che giấu.
“Tống Từ.”
“Em đúng là một người phụ nữ tàn nhẫn.”
“Không.”
“Tôi không tàn nhẫn.”
“Tôi chỉ bị anh ép đến mức không còn đường lui.”
Nói xong.
Tôi quay người bước ra khỏi cục dân chính.
Ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa khiến tôi hơi nheo mắt.
Gió xuân thổi qua.
Ấm áp hiếm thấy.
Ba năm trước.
Tôi bước vào nơi này với hy vọng.
Ba năm sau.
Tôi bước ra khỏi nơi này với sự tỉnh táo.
Lần đầu tiên.
Tôi cảm thấy tương lai của mình đang nằm trong tay chính mình.
Phía sau không có tiếng bước chân đuổi theo.
Anh không chạy ra.
Tôi lấy điện thoại ra.
Gửi cho luật sư Hà một tin nhắn.
“Anh ta đồng ý rồi.”
Luật sư Hà trả lời ngay lập tức.
“Chúc mừng cô.”
Tôi đứng trên bậc thềm.
Nhìn dòng người qua lại trước cục dân chính.
Đột nhiên cảm thấy.
Thành phố này cuối cùng cũng không còn lạnh lẽo nữa.
Chương 9
Thủ tục ly hôn theo thỏa thuận diễn ra rất nhanh.
Lúc ký tên.
Nhân viên phụ trách nhìn chúng tôi.
“Đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Tôi đáp:
“Suy nghĩ kỹ rồi.”
Chu Viễn Châu không nói gì.
Sau khi ký xong.
Vừa bước ra khỏi cục dân chính.
Anh đột nhiên gọi tôi lại.
“Tống Từ.”
Tôi quay đầu.
“Có chuyện gì?”
“Em thật sự không ngoại tình sao?”
Tôi bật cười.
“Chu Viễn Châu.”
“Bây giờ anh hỏi câu đó còn có ý nghĩa gì nữa sao?”
“Anh chỉ muốn biết thôi.”
“Vậy tôi nói cho anh biết.”
“Tôi không ngoại tình.”
“Không phải vì tôi trung thành với anh.”
“Mà bởi vì tôi chưa gặp được người nào đáng để tôi ngoại tình.”
Biểu cảm của anh trở nên vô cùng phức tạp.
Dường như vừa thở phào nhẹ nhõm.
Lại giống như càng đau đớn hơn.
“Vậy tại sao em…”
“Tại sao tôi lại lấy tám triệu tệ đó?”
“Bởi vì nếu tôi không lấy.”
“Thì sớm muộn gì anh cũng sẽ lấy.”
“Khác biệt ở chỗ.”
“Tôi lấy thì vẫn còn để lại cho mình một con đường sống.”
“Anh lấy.”
“Thì tôi chẳng còn gì cả.”
Anh im lặng.
Tôi mở túi xách.
Lấy ra một phong bì.
Đưa cho anh.
“Đây là phần mười tám vạn tệ thuộc về anh.”
“Trong ba mươi sáu vạn anh chuyển cho Triệu Uyển Thanh.”
Chaporia
Bình Luận (0)